Diana tỉnh giấc trong một căn phòng tối, chỉ có ánh sáng lạnh lẽo từ một bóng đèn fluorescent nhỏ xíu trên trần. Mùi kháng sinh và một thứ gì đó hóa học, nồng nàn, lạnh lẽo, phả vào lỗ mũi. Cô nằm trên một chiếc giường kim loại, tay chân nhức buốt như bị hàng trăm cây kim châm. Cái tên duy nhất vang vọng trong đầu đầy sương mù là Honey Bunch. Làm sao cô lại ở đây? Có một khoảng trống lớn, một bức tường vô hình ngăn cách những ký ức gần đây với quá khứ mờ nhạt trước đó. Cô nhớ… gì nhỉ? Một căn nhà nhỏ trong rừng, tiếng cười của Honey Bunch – giọng ấm áp, gọi cô bằng cái tên ngọt ngào ấy. Họ đã hạnh phúc. Phải không? Rồi một tai nạn. Một cơn đau đầu dữ dội. Và rồi, sự im lặng. Nhưng sự im lặng này khác. Không phải sự ung dung của vợ chồng sống xa thành thị. Đây là sự im lặng của một phòng thí nghiệm. Chồng cô, Honey Bunch, người đàn ông với đôi mắt luôn tinh anh và bàn tay ấm áp, đã đưa cô đến nơi này. Từ những mảnh ghép lơ mơ, Diana hiểu rằng đây là một "cơ sở thử nghiệm chuyên sâu", một nơi mà những bệnh nhân như cô – những người chịu chấn thương não nghiêm trọng, những người mất trí nhớ – được theo dõi, được "điều trị" bằng những phương pháp mà thế giới bên ngoài không bao giờ được biết đến. Ký ức về chính Honey Bunch bắt đầu trở lại, mang theo những mảnh vỡ đáng sợ. Cô nhớ ánh mắt của anh ta lúc cô vừa tỉnh sau tai nạn. Không phải là nỗi đau thương, không phải là lo lắng. Đó là sự quan sát lạnh lùng, một sự phấn khích kín đáo. Cô nhớ những buổi tối, anh ta ngồi bên giường, vuốt ve tóc cô, miệng thì thầm "Honey Bunch sẽ chữa lành cho em", nhưng tay thì ghi chú gì đó vào một cuốn sổ nhỏ, với vẻ mặt của một nhà khoa học đang ghi nhận dữ liệu quan trọng. Sự thật từ từ hiện lên, rõ rệt và tàn nhẫn hơn mọi giấc mơ tồi tệ. Cuộc hôn nhân của họ, những ngày tháng dịu dàng, có thể đã là một phần của thí nghiệm. Có thể Honey Bunch không phải là bác sĩ, mà chính là nhà nghiên cứu chính. Có thể cú sốc não của cô, cái mà các bác sĩ bên ngoài coi là nguyên nhân gây mất trí nhớ, thực ra là hệ quả của một can thiệp… tác động đến não bộ mà anh ta đã thực hiện. Tất cả vì một mục đích gì đó, một giả thuyết khoa học điên rồ. Căn phòng này không phải để chữa lành. Đây là một phòng giam đẹp đẽ, một phòng thí nghiệm ngầm. Và cô, Diana, là nỗ lực cuối cùng, hoặc thí nghiệm thú cưng quan trọng nhất, của Honey Bunch. Cái tên ngọt ngào giờ đây trở thành lời thì thầm ám ảnh, biểu tượng cho tình yêu giả dối và sự lừa dối được gói trong sự quan tâm. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửaép kim loại phía ngoài, nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng quen thuộc. Anh ta đang đến. Với nụ cười ấm áp và trong mắt, ánh lên sự háo hức của một nhà khoa học sắp được đánh giá thành công. Diana siết chặt bờ vai, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cuộc hôn nhân của cô là một phòng thí nghiệm sống, và Honey Bunch là người chủ nghĩa khoa học tàn bạo. Ký ức quay về không phải để chữa lành, mà để cô nhận ra mình đã từng sống trong một sự lừa dổi hoàn hảo. Và bây giờ, cô phải tìm cách sống sót trong thực tại kinh hoàng mà chính người đàn ông cô yêu đã tạo ra.