Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 4): Bóng Tối Phản Chủ
Gió đêm thổi ào qua rừng già, cuốn theo hơi lạnh thấu xương. Dãy núi Âm Sầm như một con trăn khổng lồ nằm phục kích, lẩn khuất trong lớp sương mờ bạc. Dấu chân của Bách—kẻ mang linh hồn Nguyên Linh—hằn sâu trên nền đất lầy lội, mỗi bước đi đều như khoét thêm nỗi nghi hoặc vào tâm can.
"Ngươi nghĩ mình là ai?" — giọng nói vang lên từ bóng tối. Lão Mặc, kẻ từng là sư phụ dẫn dắt Bách, giờ hiện ra dưới ánh trăng non, nét mặt nửa quen nửa lạ. Chiếc áo choàng đen của lão bay phấp phới, phản chiếu những đường vân màu tím sậm—dấu hiệu của Ma Huyễn thuật đã bị cấm đoán từ ngàn năm.
"Thầy… sao thầy lại ở đây?" Bách lùi lại, tay nắm chặt chuôi kiếm Ngân Hà Đằng. Linh khí trong người hắn bỗng chao đảo, như bị hút ngược về phía lão già.
Lão Mặc cười gằn, từng tiếng như mũi kim đâm vào tai: "Ta đã nuốt Nguyên Linh hạt giống của ngươi trong suốt mười năm trời. Ngươi tưởng năm đó ta cứu ngươi vì lòng tốt? Ha! Chỉ là để chờ món đồ chơi này chín muồi mà thôi!"
Bất ngờ, tiếng gầm gừ vang lên từ phía sau gốc đa ngàn tuổi. Một con Hắc Hổ ba mắt phóng ra, lông lá dựng đứng, hàm răng sắc nhọn nhuộm đỏ máu tươi—chính là linh thú thất lạc của bộ tộc Băng Nguyệt. Nó lao thẳng về phía Bách, nhưng đột nhiên dừng phắt lại, đôi mắt đục ngầu quay sang Lão Mặc đầy vẻ khiếp sợ.
"Giết hắn!" Lão già quát khẽ.
Hắc Hổ gào lên, xoay người nhảy chồm về phía chủ nhân cũ. Bách chưa kịp rút kiếm thì Nguyên Linh trong người hắn bỗng dâng lên một luồng khí nóng rực. Một bàn tay lạnh ngắt chụp lấy cổ họng hắn—không phải từ lão Mặc, mà từ chính cái bóng dưới chân hắn! Bóng đen ấy đang nhếch mép cười, đôi mắt trắng dã nhìn thẳng vào mặt hắn...
…
Đâu đó trong hẻm núi, Lục Nhi — đứa trẻ mồ côi mang dòng máu Yêu tộc — run rẩy ôm chặt chiếc bùa hộ mệnh Bách tặng. Những giọt máu từ lòng bàn tay nó nhỏ xuống mặt đất, thấm vào lớp lá mục. Từng mạch đất rung chuyển, như thể có thứ gì ngủ quên sâu dưới lòng đất đang tỉnh giấc sau cú chạm của dòng huyết thống bị lãng quên…
“Ngươi không cô độc đâu…” — giọng đàn bà thì thầm bên tai Lục Nhi.
Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 4) đẩy người xem vào mê cường của những phản bội chồng phản bội. Ai là kẻ giật dây? Bóng Nguyên Linh đằng sau Bách là kẻ thù, hay chính là phiên bản tương lai của hắn? Và tại sao máu của Lục Nhi lại đánh thức thứ mà ngay cả Yêu vương cũng phải khiếp sợ? Những câu hỏi không gấp gáp, nhưng mỗi hồi đáp đều nắm giữ mạng sống của cả vùng Bắc Hoang xứ Bộc.
Chờ đợi đi—sự thật sẽ không bao giờ là thứ ánh sáng đơn thuần. Nó giống như lưỡi dao bọc trong nhung lụa, âm thầm rạch nát tất cả những gì ngươi từng tin!