iPossessed Chiếc bánh sinh nhật với ngọn nến run rẩy trên bàn, tiếng cười giờ đã lạo xạo như lá khô. Mình là thằng cuối cùng giữ chặt chiếc bánh, tay run. Chúng tôi, nhóm bạn từng chơi đến mức quên cả tên nhau, bây giờ đang đối mặt với một thứ không phải người. Nó ngồi đó, trong khoảng trống giữa căn phòng, không toản hình rõ ràng, chỉ là một sự vắng mặt nặng trĩu, một cái lạnh thấu xương mà không phải từ cửa sổ mở toang. “Lời giao ước rất đơn giản,” nó nói, giọng nói vang lên trong đầu mỗi người, không phải từ một cái miệng nào. “Một đêm. Ta ở lại. Một linh hồn thuộc về ta. Các ngươi chọn.” Lúc đó, chúng tôi cười. Đó là trò chơi kinh dị tí hon, chuyện thường tối kỵ phòng trọ của mấy đứa bạn học. Thằng Bình – thằng chưa bao giờ sợ bóng tối – nói “Được, tôi với.” Thằng Tùng, đang cầm điện thoại quay, gật đầu liên hồi. Thằng Minh, cái thằng mơ mộng, cũng tham gia với ánh mắt sáng rực. Và tôi… tôi cũng gật. Tất cả chúng tôi đều gật. Đó là sự ngốc nghếch của tuổi trẻ, một thử thách xé tan rào cản giữa thế giới tưởng tượng và thứ gì đó… thật sự. Rồi đêm bắt đầu. Không có tiếng chuông đồng hồ, chỉ là sự chậm dần của ánh sáng nến. Bầu không khí đông cứng lại, những câu chuyện đời thường bị thay thế bởi im lặng. Đầu tiên là tiếng động nhỏ. Thằng Bình tự nhiên lục tung cái tủ lạnh, như tìm một thứ gì đó cũ kỹ, rồi ngồi xuống cạnh tủ, mắt dán vào góc tối, mân mê một khẩu súng đồ chơi cũ. “Có tiếng thì thầm,” nó thì thầm, giọng khác hẳn. “Trong tủ. Nói về… bia hồi hè lớp 9.” Thằng Tùng vẫn quay, nhưng hình ảnh trên điện thoại không còn là căn phòng sáng. Nó quay chính bóng lưng của mình, nhưng cái bóng ấy… di chuyển riêng. Cái bóng kéo dài, với những đường nét sắc lẹnh không phải của Tùng, và nó luôn ở phía sau, hơi nghiêng, như đang áp sát. Tùng không dám quay đầu. Thằng Minh bỗng hát. Một bài hát thiếu nhi cũ, nhưng giai điệu méo mó, chậm rãi. Tay nó vẽ những đường vòng tròn vuông trên bàn gỗ, liên tục, mạnh đến mức móng tay vỡ mẻ. “Nó bảo tôi nhớ,” nó nói, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, nở một nụ cười trống rỗng. “Nhớ mẹ tôi gọi tên trong bếp ngày mưa. Nhưng giọng… giọng của nó.” Tôi cảm thấy. Có một cái gì trong ngực, lạnh và trơn, như con lươn bám vào tường. Nó không phải vật thể. Nó là cảm giác – thói quen càu nhàu với mẹ mỗi khi thiếu tiền, sự ích kỷ giấu trong chuyên môn, cái chủ nghĩa hoàn hảo cứng nhắc đã đẩy một người bạn xa lánh. Cái lạnh ấy chính là tôi. Những “con quỷ” mà chúng tôi đang nhìn thấy ở bạn bè, những vụt chớp ám ảnh, những hành động lạ… chúng chỉ là cái bóng được chiếu ra từ chính những “cái lạnh” bên trong mỗi đứa. Con quỷ giao ước không cần phải ở bên ngoài. Nó chỉ cần mở cánh cửa. Và cánh cửi đó, là sự thật về chính chúng ta. Thằng Bình đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhưng ánh mắt nó vẫn dán vào góc tủ. “Tôi nghe thấy tiếng quả bóng nảy trong sân nhà tôi,” nó nói, giọng nghẹn lại. “Nó bảo tôi đã cố tình làm rơi quả bóng đó, cố tình đập vỡ kính cửa sổ nhà hàng xóm, chỉ vì… chỉ vì mình muốn thấy họ giận dữ.” Nó nhìn tay mình, như thể không nhận ra đó là tay mình. Tùng vẫn quay, nhưng tôi thấy trên màn hình điện thoại, cái bóng phía sau nó… đang cười. Nụ cười rộng đến mang tai, hoàn toàn vô cảm. “Nó bảo tôi,” Tùng thều thào, “rằng những tấm ảnh tôi chụp, những phút giây tôi ‘thu được’… giờ đây là của nó. Tất cả.” Minh ngừng vẽ. Tay nó run. “Nó biết,” nó thì thầm, nước mắt lăn dài trên gò má nhưng mắt vẫn không thể rời bóng tối trước mặt. “Nó biết tôi từng hy vọng mẹ tôi… không trở về. Để được yêu thương trọn vẹn.” Cái nụ cười trên mặt nó lập tức biến thành nỗi đau tột cùng, rồi lại cứng đờ. Đó là lúc tôi hiểu. Lời giao ước không phải về một linh hồn rời xác. Đó là về sự trao quyền. Trao quyền cho những bóng tối nhỏ bé, những “con quỷ” tưởng chừng vô hại trong mỗi người, để chúng bành trướng, lộ diện, sở hữu. Chúng tôi không đang chiến đấu với một con quỷ khác. Chúng tôi đang chiến đấu với chính những con quỷ mình đã nuôi dưỡng bên trong – sự ích kỷ, sự đố kỵ, nỗi đau được chôn chặt, những ký ức tội lỗi được lèn chặt trong hộp sắt. Và con quỷ giao ước? Nó chỉ là người chủ trì buổi tiệc. Nó chỉ cần nhìn chúng tôi, và nhìn thấy những bóng ma của chính chúng ta đã đủ lớn mạnh để tự xé toạc linh hồn từ bên trong. Căn phòng trở nên vô hình. Chỉ còn ánh sáng nến leo lét, và bốn bóng dáng run rẩy, mỗi người đang vật lộn với một phản ảnh tàn nhẫn của chính mình trên tường, trên mặt bàn, trong mắt bạn bè. Tiếng thì thầm lúc này không còn từ một nơi nào xa. Nó trào ra từ cổ họng mình, từ m thẳng mình, từ ý nghĩ mình chưa kịp hình thành. Chúng tôi đã nghĩ rằng mình đang mời một con quỷ vào nhà. Nhưng sự thật là, chúng tôi chỉ vừa mở cánh cửa phòng kín, và để cho những thứ đã sống trong đó, những thứ đã được gọi tên là “bản thân”, có cơ hội bước ra ánh sáng. Và chúng tôi chưa biết, liệu chúng tôi đang chiến đấu để đuổi chúng đi, hay đang chiến đấu để giữ chúng – bởi trong cái bóng tối kinh hoàng ấy, có một phần chính là mình. iPossessed. Đã chiếm hữu từ lâu, và chỉ đến đêm nay, chúng ta mới thực sự thấy mặt nhau.