Young-beom và Seon-hee từng có cuộc sống mà ai nhìn vào cũng thèm: hai vợ chồng mở gian hàng bán banchan nhỏ ngay cổng thôn Haenggung, tỉnh Gyeonggi, món kim chi cải thảo của Seon-hee nức tiếng cả vùng, Young-beom chạy chiếc xe tải giao hàng cũ kỹ mỗi sáng sớm, còn thằng con trai duy nhất Min-jun thì là ngôi sao bóng đá của trường cấp ba, hôm nào cũng mang cúp về nhà, áo đấu số 10 treo lủng lẳng trên cửa phòng ngủ suốt ngày.
Mọi thứ vỡ vụn cái đêm mưa xối xả đó. Min-jun đi thi đấu khu vực về, xe khách gặp tai nạn với xe tải chở rượu say, cậu bé 17 tuổi bị thương cột sống, từ đó không thể bước đi được nữa. Tám tháng vật lý trị liệu, hết uống thuốc đông y đến mời thầy giáo tập phục hồi chức năng về nhà, chân cậu vẫn như khúc gỗ. Min-jun dần trở nên xa lạ: không gọi Seon-hee là eomma nữa, không ăn bát kim chi bà làm, ngày nào cũng ngồi nép trong góc phòng, nhìn chiếc xe lăn cũ kỹ như kẻ thù. Young-beom thì bắt đầu hút thuốc nhiều hơn, hai vợ chồng hay cãi nhau trong bếp, tiếng nồi niêu va vào nhau nghe rách cả tai.
Một chiều nọ, Young-beom đi hái quả bạch quả bên suối để nấu thuốc cho Min-jun, gặp một ông già mặc chiếc áo len xám vá vai, đội chiếc mũ lưỡi trai cũ, đang ngồi trên băng đá đan rổ tre. Ông già tự xưng là Oh, đưa cho Young-beom một túi vải nhỏ đựng lá ngải cứu khô, bảo: "Đưa cho thằng bé chân nặng, để nó ngủ gối đầu lên, vài hôm sẽ thấy khác." Young-beom cầm túi vải về, nửa tin nửa ngờ, nhưng trong lòng lại nhen nhóm hy vọng liều lĩnh. Đêm đó, ông lén đặt túi vải dưới gối Min-jun.
Sáng hôm sau, cả nhà đang ăn cơm thì nghe tiếng thét nhỏ từ phòng ngủ. Chạy vào thấy Min-jun đang run rẩy co ngón chân cái lên, lần đầu tiên sau 8 tháng, ngón chân cậu cử động được. Seon-hee ôm con khóc nức nở, Young-beom thì quỳ xuống cảm ơn trời đất. Tin đồn về "phép màu" lan đi nhanh như gió, cả thôn đều biết đến ông già Oh, người ta gọi ông là Kẻ Cứu Rỗi của gia đình này, rồi nhanh chóng lan ra cả vùng lân cận.
Từ sáng sớm, người dân kéo đến nhà Young-beom đông như hội: bà chủ tiệm bánh mì mấy năm nay không có con, ông lão khớp gối đau không đi lại được, cả mấy bà nội trợ muốn xin lá ngải cứu giống ông Oh. Họ gọi ông già là Kẻ Cứu Rỗi, mang trứng, gạo, thậm chí cả tiền đến biếu gia đình, chỉ mong được gặp ông một lần, xin chút phước lành. Gian hàng banchan của Seon-hee thì khách kéo đến đông gấp mười lần, không phải mua kim chi, mà là hỏi thăm xem ông Oh có ra ngồi bên suối không. Young-beom thì bắt đầu hướng dẫn người ta đến chỗ ông già, mỗi lần lấy chút phí, dù trong lòng vẫn day dứt vì cảm thấy mình như đang buôn bán phép màu.
Nhưng phép màu nào cũng có cái giá của nó. Ban đầu là Min-jun, mỗi lần bước thêm được một bước, chân cậu lại nổi lên những đường gân tím đen, đau đến mức đổ mồ hôi hột. Rồi Young-beom đang giao hàng thì ngã vật ra đường, bác sĩ bảo ông bị nhồi máu cơ tim nhẹ, do áp lực quá độ. Seon-hee thì sáng nào cũng thấy tóc rụng đầy sàn nhà tắm, che bằng mũ lưỡi trai mà vẫn thấy hói rõ. Người dân trong thôn cũng bắt đầu gặp chuyện: bà chủ tiệm bánh mì có thai được hai tháng thì sẩy, ông lão khớp gối đi lại được thì mắt mờ dần, không nhìn thấy đường. Người ta bắt đầu thì thầm, gọi Kẻ Cứu Rỗi là kẻ mang lời nguyền, là phù thủy hại người.
Hai vợ chồng Young-beom bắt đầu đổ lỗi cho nhau: ông trách bà để ông già Oh vào nhà, bà trách ông dại dột tin lời người lạ, Min-jun thì khóc suốt ngày, bảo mình là gánh nặng, cố gắng lấy dao nhà bếp rạch chân mong ngừng phép màu. Cả nhà chẳng còn nói chuyện với nhau, gian hàng banchan đóng cửa, chiếc xe tải giao hàng cũng để rỉ sét ngoài sân, gia đình rạn nứt từng chút một, đúng như lời nguyền mà phép màu mang lại.
Một đêm, cả nhà đi tìm ông Oh bên suối. Ông vẫn ngồi đó, đan rổ tre, ánh trăng chiếu vào khuôn mặt nhăn nheo. Young-beom hét lên: "Ông làm chúng tôi suýt chết hết rồi! Đây là phép màu hay là lời nguyền hả?" Ông Oh cười nhẹ, giọng khàn khàn: "Các người cứ gọi ta là Kẻ Cứu Rỗi, tôn thờ ta như thần thánh, nhưng có bao giờ nghĩ rằng không có gì là miễn phí đâu? Mỗi bước chân thằng bé đi được, là một chút sức khỏe của các người bị lấy đi. Mỗi phước lành các người xin được, là một tai họa rình rập. Đó là luật của thế gian này."
Min-jun run rẩy bước ra, hai chân run lẩy bẩy: "Vậy hãy lấy lại phép màu đi! Con không muốn bố mẹ chết vì con!" Cậu cố gắng ném túi vải ngải cứu xuống suối, nhưng ông Oh lắc đầu: "Hơi muộn rồi. Phép màu đã thấm vào máu thịt các người rồi."
Tối đó, Min-jun cố gắng bò lên chiếc xe lăn cũ, nhưng chân cậu đã không còn cảm giác. Seon-hee ôm con khóc, Young-beom thì vỗ vai vợ, hai vợ chồng nhận ra rằng cái gọi là Kẻ Cứu Rỗi ngoài kia chẳng cứu được ai, chỉ có gia đình tự bên nhau mới vượt qua được nỗi đau này. Họ quyết định trả lại hết tiền người ta biếu, gửi ông Oh đi nơi khác, dẹp bỏ mọi hy vọng về phép màu để tập sống chung với thực tại.
Mấy tháng sau, tóc Seon-hee mọc lại, Young-beom dần bình phục, Min-jun thì quay lại ngồi xe lăn, nhưng bắt đầu vẽ tranh trở lại, cậu vẽ cảnh cả nhà bên gian hàng banchan xưa, vẽ cái suối nhỏ, vẽ chiếc xe lăn của mình nhưng không còn vẻ căm ghét nữa. Người dân trong thôn cũng không còn ai nhắc đến Kẻ Cứu Rỗi nữa, họ nhận ra rằng phép màu thật sự không đến từ ông già lạ mặt nào, mà từ việc chấp nhận thực tại, bên cạnh những người mình yêu thương.
