Năm năm trước, bầu trời đêm vỡ toang bằng một tiếng gầm rung chuyển lục địa. Kẻ phá thế giới chui ra từ vết nứt – một vệt đen ngọc như vết máu khô, kéo dài từ chân trời này sang chân trời khác. Chúng không phải quân xâm lược, càng không phải thiên tai. Chúng là thứ gì đó khác: lũ quái thú không mắt, không miệng, chỉ toàn những chiếc xúc tu dài ngoẵng nhỏ máu ánh sáng tím ngắt, hút cạn sự sống mọi nơi chúng đi qua. Loài người gọi vội thứ dị tộc ấy bằng cái tên đầy khiếp đảm – Kẻ phá thế row̉
Giữa cơn hỗn loạn ấy, gã đàn ông tên Dương rút con gái bé bỏng khỏi lớp học vẽ dở dang, phi thẳng chiếc xe tải cũ kỹ về phía biển. Hòn đảo hoang giữa Thái Bình Dương là nơi hắn từng dựng lều cho những chuyến câu cá nhàn rỗi – giờ thành pháo đài cuối cùng. Từng tấm ván gỗ, từng sợi dây thừng được hắn tính toán kỹ càng. Cô bé Linh, lúc ấy mới bảy tuổi, không được phép yếu đuối: sáng học cách tháo lắp súng, chiều luyện thở dưới nước, đêm nằm nghe cha giảng về nhịp tim của Kẻ phá thớ giới. “Chúng thèm khát nỗi sợ,” gã thì thào, tay siết chặt vai con gái, “nên con phải cứng hơn thép.”
Nhưng thực tại luôn trớ trêu. Khi lũ quái vật không gian bắt đầu phân hóa, tự nhân bản như virus sau mỗi lần bị tiêu diệt, những hòn đảo biệt lập trở thành mồi ngon. Bầu không khí mặn chát của đại dương giờ nhuốm mùi tanh tưởi của xác chết dạt vào bờ. Đêm ấy, Dương thấy vệt nứt đen ngòm xuất hiện ngay trên bầu trời đảo – một con mắt khổng lồ đang hé mở. Kẻ phá thế gỉới đã tìm ra chỗ trốn. Và chẳng nơi nào trên trái đất mục ruỗng này còn đủ sức che chở một cô bé cùng giấc mơ sống sót…