Chiếc xe buýt cũ kỹ của đoàn vũ công ba lê, chật cứng với những bộ áo dài lấp lánh và hộp giày diêm, phát ra một tiếng "răng rắc" khô khán rồi chết máy trên con đường đất hoang vắng xa thành phố. Mưa bắt đầu rơi, phủ một lớp sương mù lạnh lẽo lên khung cảnh tịt mắt. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm nơi trú, và bức tranh tối sầm lại phía trước là một quán trọ nhiều năm chưa được sửa chữa, bóng đèn mờ ảo trong gió.
Thoạt đầu, nơi đây trông chỉ như một điểm dừng chân bình thường, dù quá vắng vẻ. Chủ quán, một người đàn ông lặng lẽ với ánh mắt khó đọc, dẫn họ vào một phòng ăn tồi tàn. Các vũ công, những nghệ sĩ vốn quen với ánh đ acted sân khấu chứ không phải bóng tối và mùi ẩm mốc, bắt đầu cảm thấy khá nguy hiểm khi những người khách và nhân viên duy nhất ở đó – vài gã đàn ông thô bạo ngồi ở góc – liên tục đưa mắt dò xét, như đang đánh giá một con mồi.
Sự cố nhỏ như một cú hích nhẹ vào can gia căng thẳng. Khi một trong những vũ công trẻ, Tú, lỡ làm đổ một ly rượu mạnh vào người một gã đàn ông to béo, không khí trở nên khá nguy hiểm hơn gấp bội. Chủ quán vẫn không nói gì, chỉ cười nhạt. Các cô gái bắt đầu thì thầm, tụ tập lại gần nhau. Họ nhận ra chiếc xe buýt hỏng không phải là tai nạn ngẫu nhiên. Họ đã bị dụ đến đây, vào một cái bẫy.
Hành động sinh tồn bắt đầu. Họ không còn là những vũ công công thức. Họ là những phụ nữ chiến đấu vì mạng sống. Vũ đạo trở thành vũ khí – những cú xoay chuyển người linh hoạt, những đường tay sắc bén, cách sử dụng đôi giày ba lê không chỉ để nhảy mà để bổ, đá. Những chiếc áo dài dài được cởi bỏ, trở thành dây trói tạm thời hoặc vật che chắn. Ánh mắt họ sắc bén hơn ánh dao.
Trong căn nhà gỗ cũ kỹ, một trận hỗn chiến tàn khốc, đầy nghẹt thở, nổ ra. Các vũ công phối hợp với nhau, dựa vào sự đồng thuật từ lâu năm trong cùng một đoàn, biến không gian chật hẹp thành lợi thế. Họ đánh, chạy, ẩn nấp và tìm đường thoát. Mỗi bước chân về phía cửa chính đều khá nguy hiểm, rình rập bởi những bóng đen vung dao. Nhiều người bị thương, máu pha lẫn mồ hôi và bụi bặm.
Cuối cùng, họ tìm được lối ra phía sau, chạy thục mạng qua khu rừng tối đen dưới cơn mưa như trút nước. Họ chạy, không dám ngoái lại, tiếng động và tiếng la hét từ quán trọ dần khuất xa. Sinh tồn không phải là một trò chơi; đó là một cuộc đua chết người, và họ may mắn thắng được. Khi tụ tập lại ở một con đốt vắng, thở dốc, nhìn nhau với vệt máu và bùn trên người, họ ý thức rằng, cho đến bây giờ, cuộc đời của mình đã khá nguy hiểm hơn bất kỳ vũ đạo nào trên sân khấu. Họ sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự vô tâm và lý tưởng thuần túy của những nghệ sĩ – giờ đây, chỗ đó đã bị thay thế bởi một sự tỉnh táo lạnh lùng và một ký ức không thể nào xóa nhòa về những con người và một quán trọ thực sự khá nguy hiểm.