Bên trong dãy núi Alps đầy tuyết trắng, Khách Sạn Sát Thủ mang vẻ ngoài lộng lẫy như một lâu đài cổ tích. Cửa kính pha lê, thảm đỏ trải từ sảnh đến phòng Presidential Suite mời gọi giới thượng lưu. Nhưng các đại gia chỉ là lớp ngụy trang. Từ 21h đêm, cánh cổng đồng nặng của khách sạn chỉ mở cho những vị khách "đặc biệt": sát thủ, tội phạm khét tiếng, lũ chuột chạy trốn ánh tử hình.
Đội ngũ nhân viên không bao giờ ngẩng mặt nhìn thẳng vào khách. Họ quỳ gối trao khăn ấm thấm mùi oải hương, nhưng đôi mắt liếc nhanh về phía túi xách tối màu - nơi họ biết rõ có thể chứa súng ngắn Glock 19 vừa tẩy số hoặc bình acid hydrofluoric. Người quản lý lặng lẽ đặt menu "ẩm thực cao cấp" lên bàn: Foie gras hảo hạng, trứng cá tầm Nga... và mục dịch vụ đặc biệt in chìm bằng mực tàng hình. Chạm nhẹ ly rượu Bordeaux vào đúng chỗ, thực đơn tử thần lộ diện: "Dọn phòng theo giờ" (thiết bị phá sóng định vị), "Xe đưa đón sân bay" (cung cấp danh tính giả hoàn hảo), hoặc "Massage toàn thân" (xử lý thi thể trong 180 phút).
Tầng hầm phía sau bếp chính là nhà máy tội ác tinh vi. Ống khói nhả khói nghi ngút mỗi sáng không chỉ từ lò nướng bánh mì baguette, mà còn từ lò hỏa táng di động nhập khẩu Thụy Sĩ. Thực khách nhâm nhi cocktail bên hồ bơi vô cực không hề hay biết, dưới lớp kính cường lực kia là xe tải lạnh chờ sẵn để vận chuyển "hành lý ký gửi" tới những nơi không có trên bản đồ.
Khách Sạn Sát Thủ không treo sao Michelin hay giải thưởng du lịch. Nhưng trong giới ngầm, nơi đây giữ ngôi vương với "triple kill": sang chảnh, tinh tế, và khiến mọi thứ tan biến không dấu vết. Chỉ có một luật bất thành văn: Khi tiếng chuông reo lúc 3h sáng, bạn có 90 giây để trả phòng. Quá giây đó, tên bạn sẽ xuất hiện trên thực đơn buổi sáng của khách kế tiếp.