Ánh đèn sân băng lóa lên như xẻ ngang ký ức cũ. Đôi giày trượt quen thuộc khẽ lướt trên mặt băng, nhưng người đồng hành giờ đã đổi khác. Cô nắm chặt tay chàng vận động viên trẻ – gương mặt đầy khát khao chiến thắng, kỹ thuật hoàn hảo như mảnh ghép mới trong "Khát Vọng Sân Băng" chưa tròn. Mỗi cú xoay người, hơi thở anh phả vào gáy cô lại khiến trái tim thổn thức. Phải, cô cần anh – người bạn nhảy mới này – để chạm tới Olympia. Nhưng khi âm nhạc vang lên, bóng hình chàng trai năm nào hiện về trong vũ điệu. Cô như thấy bàn tay ấm nóng ấy đỡ lưng mình qua cú nhảy Axel, nghe tiếng cười khàn khàn vang bên tai: "Em thuộc về nơi này, như băng thuộc về mùa đông." Mùi dầu gọi anh đào trên áo anh, vệt máu loang trên băng khi cô vấp ngã lần đầu tập luyện – những mảnh vỡ "Khát Vọng Sân Băng" xưa giờ vẫn cắm sâu trong tim. Đêm nay, khi cú ném xoay Quad gần chạm ngưỡng hoàn hảo, cô bỗng buột miệng gọi tên anh. Khoảnh khắc ngượng ngùng chết chặng. Người bạn nhảy mới im lặng lau mồ hôi, ánh mắt chạm vào nỗi đau cô giấu kín: "Chị đã để cả tuổi trẻ trên sân băng này rồi phải không?" Gió lạnh ùa qua khán đài trống. Cô biết mình phải chọn – níu lại quá khứ tựa hoa tuyết tan giữa tay, hay đốt "Khát Vọng Sân Băng" thành ngọn lửa mới?