Bối cảnh những năm 80 - Hà Nội thu nhỏ trong con ngõ Bắc Kinh
Những năm tháng ấu thơ của Khinh Niên Mã Đinh gắn liền với con ngõ nhỏ cạnh Đồng Công viên, nơi bốn đứa trẻ coi nhau như máu mủ. Ngày ấy, họ cùng nhau đạp xe qua những dãy tường phủ sơn bong tróc, chia nhau củ khoai nướng vỉa hè, hoặc rình mẹ Hạc - hàng xóm khó tính - rồi trốn lên mái nhà kho bắn bi. Cuộc sống bình dị ấy tưởng chừng không bao giờ kết thúc, cho đến cái ngày định mệnh trước lễ tốt nghiệp.
Biến cố chia lìa - Vết nứt không thể hàn gắn
Mọi chuyện bắt đầu từ trận đánh nhau với nhóm thanh niên phố bên. Để bảo vệ thằng em út trong nhóm, Mã Đinh nhất quyết đòi "trả thù", bất chấp can ngăn. Nhưng khi xô xát leo thang, chính anh lại vô tình đẩy Hạo Kiên - người bạn thân nhất - ngã xuống bậc thang gãy chân. Vết thương thể xác mau lành, nhưng lòng nghi kỵ và sự trách cứ khiến tứ thiết tan đàn. Không ai nói lời chia tay, họ cứ thế rời xa nhau như lá rụng mùa thu.
Hành trình lưu lạc - Kẻ ở người đi
Mã Đinh ôm nỗi hối hận sang Mỹ du học, từ bỏ tất cả để chạy trốn quá khứ. Hai mươi năm trôi qua, anh trở thành phó tổng công ty truyền thông hàng đầu Thượng Hải, nhưng trong căn biệt thự mù sương đêm, ký ức về con ngõ cũ cứ như bóng ma ám ảnh. Khi bác sĩ thông báo khối u não "còn 6 tháng", anh bỗng nhận ra: thành công, tiền bạc chỉ là tro tàn, thứ duy nhất khiến anh không thể nhắm mắt xuôi tay chính là ba gương mặt ngày xưa.
Cuộc hội ngộ giữa dòng đời xô bồ
Tháng Ba năm ấy, Mã Đinh khoác chiếc áo da cũ trở về Bắc Kinh. Hạo Kiên giờ là thợ sửa xe lận đận, Tiểu Lưu mở quán nhậu vỉa hè còn Đại Chí làm nhân viên giao hàng. Bữa gặp đầu tiên chất chứa đầy im lặng ngượng ngùng. Nhưng khi cốc rượu thứ ba được nâng lên, Mã Đinh đột nhiên quỳ sụp xuống: "Tao có lỗi với các mày!" - câu nói ấy phá tan bức tường hai mươi năm.
"Cửa hàng đồ cũ" - Nơi gieo mầm tái sinh
Họ gom tiền dành dụm mở tiệm đồ vintage nhỏ trong ngõ cũ. Những chiếc đài casset cũ kỹ, con quay gỗ sứt mẻ được họ tỉ mẩn phục chế, như chính mối quan hệ rạn vỡ ngày nào. Mã Đinh vẫn âm thầm uống thuốc giấu bệnh, song mỗi sáng nhìn thấy ba người bạn ngồi lau cửa kính, tim anh lại rung lên xúc động. Cửa hàng ấy trở thành chỗ dựa cho Hạo Kiên nuôi con gái bệnh tim, giúp Tiểu Lưu trả nợ, chỗ Đại Chí gửi gắm niềm đam mê đồ cổ bị gia đình chê bai.
Bình minh sau cơn giông
Một năm sau, căn bệnh Mã Đinh bất ngờ thuyên giảm. Bác sĩ không giải thích được, nhưng anh biết rõ điều kỳ diệu ấy xuất phát từ đâu. Buổi tối cả nhóm ôm nhau khóc như trẻ con bên nồi lẩu nghi ngút khói, Mã Đinh thì thầm: "Sống cho hiện tại, chính là cách trả nợ thanh xuân của bốn thằng Khinh Niên ngốc nghếch chúng mình!". Ánh đèn con ngõ nhỏ rọi bóng họ lên bức tường cũ, in hình những cái ôm nghẹn ngào - thứ tình bạn tưởng đã chết ấy, giờ đang hồi sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.