Giữa những góc khuất không ánh sáng của Berlin, nơi bụi thời gian bám đầy trên gạch vỡ và ký ức chiến tranh vẫn rỉ máu, Simon và Meret cố giấu mình trong căn hầm bọc thép mang tên Tổ. Hai con cừu già của ngành tình báo chọn lối sống đóng băng - chăn hoa trên ban công, nấu món súp khoai tây kiểu Phổ buổi tối, giả vờ quên đi quá khứ đẫm khói súng. Ngờ đâu cái bóng họ tưởng đã chôn dưới lớp băng Brandenburg dày hàng thập kỷ đột nhiên sống dậy. Một tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, hai chiếc ô tô đen bám đuôi trên phố Friedrichstraße, và thế là mọi thứ tan tành.
Kẻ thù cũ trở lại mang gương mặt họ không quen – tàn nhẫn hơn, điên cuồng hơn, như thể địa ngục đúc lại kẻ săn mồi này bằng thứ kim loại nguội lùng. Đám sát thủ câm lặng nhảy dù từ Nga sang, lũ điệp viên BND mắt lạnh như dao găm đột nhiên lục soát tận hầm rượu nhà hàng thân quen. Cả người tình cũ của Meret, gã đàn ông từng nguyện chết vì nàng năm nào, giờ đeo mặt nạ trả thù hờn ghen xám xịt.
Simon vừa phải gỡ bẫy chữ thập đặt dưới gối, vừa vật lộn với cơn thịnh nộ của Meret khi biết anh giấu bức điện mật cuối cùng từ Sở chỉ huy. Meret giật súng ngắn khỏi hộp tủ lạnh, mắt cháy lên ánh lửa năm 23 tuổi: "Tao và mày không sống sót nổi mùa đông này đâu, nếu cứ tiếp tục giấu giếm". Họ chạy qua những phố cũ ngập mùi bia hôi, tay trong tay mà lòng cách biệt, khoảng trống giữa hai vai đủ rộng cho một viên đạn xuyên ngang.
Trong căn phòng trọ bẩn thỉu gần nhà ga Ostkreuz, nơi mạng nhện giăng dày hơn mạng lưới gián điệp, họ thay nhau ngủ gà ngủ gật trên chiếc ghế bố mục. Bên ngoài cửa sổ bám đầy khói thuốc, tiếng giày đinh lộp cộp của những kẻ xa lạ vẫn rình rập. Mỗi tiếng chân dội lại từ hành lang là một lần họ tự hỏi: Kẻ nào sẽ tìm đến trước? Đồng đội cũ? Kẻ thù mới? Hay chính sai lầm năm xưa của họ, giờ đã mọc nanh vuốt?