Chuyến đi chơi xa cuối tuần định kỳ của ba người bạn thân Linh, Nam, Chi – vốn khởi đầu chỉ là chuyến thăm em họ của Linh mới dọn vào một Khu Khép Kín ven hồ ngoại thành – bỗng chốc trở thành cơn ác mộng kinh hoàng khi cả ba tận mắt chứng kiến một vụ giết người tàn bạo ngay trong khu dân cư khép kín này. Khu Khép Kín được bao bọc bởi tường rào bê tông cao bốn mét, chỉ có một cổng chính duy nhất với quy định khóa chặt từ 22h mỗi tối, khách ra vào phải đăng ký danh tính, thẻ cư dân mới được quẹt qua cổng – đặc điểm này khiến ba người hoàn toàn mắc kẹt bên trong ngay sau khi vụ án xảy ra, khi cổng đã khóa, sóng điện thoại mất hoàn toàn, không thể liên lạc với cảnh sát hay người thân bên ngoài. Không chỉ bị giam lỏng trong không gian kín, cả ba còn trở thành con mồi bị truy đuổi gắt gao và bị đổ lỗi oan ức cho vụ giết người. Người đứng đầu ban quản trị Khu Khép Kín – một người đàn ông trung niên được cư dân kính trọng vì phong thái gia trưởng, quyết đoán, luôn coi trọng trật tự và sự ổn định của khu dân cư – đã nhanh chóng phát thông báo giả mạo rằng ba người bạn là kẻ đột nhập giết bảo vệ để trộm cắp, khiến toàn bộ cư dân trong khu chia nhau lùng sục từng ngõ ngách, thậm chí cầm vũ khí truy đuổi họ như tội phạm. Áp lực bị truy đuổi, cộng với sự hoang mang tột độ khi bị đổ oan tội giết người khiến tình bạn mười mấy năm của ba người nhanh chóng rạn nứt. Mỗi người chọn một hướng ứng phó khác nhau: Linh cứng đầu khăng khăng ở lại lục soát từng góc khu để tìm bằng chứng chứng minh vô tội, Nam thực tế muốn liều mình trèo tường trốn ra ngoài bằng mọi giá, thậm chí chấp nhận bỏ mặc bạn bè nếu cần, Chi nhút nhát nhất lại bắt đầu nghi ngờ chính những người bạn thân thiết của mình sau khi nhận được những tin nhắn giả mạo từ phía ban quản trị. Sự cãi vã, trách móc, thậm chí phản bội lẫn nhau bắt đầu nảy sinh ngay trong lúc họ đang thở dốc chạy trốn. Giữa lúc bọn họ rơi vào đường cùng, người đàn ông gia trưởng đầy sức hút nhưng nham hiểm – vị trưởng ban quản trị Khu Khép Kín ấy – lại càng ngày càng tiến gần hơn. Ông ta không tham gia truy đuổi như những cư dân khác, mà thường xuyên xuất hiện ở những nơi ba người ẩn nấp, đưa ra những lời hứa giúp đỡ thoát tội với điều kiện mơ hồ, thậm chí nắm rõ từng thói quen, từng chỗ trốn của họ như thể đang theo dõi từng bước chân từ đầu. Sự tiếp cận dần dà của ông ta vừa mang lại chút hy vọng mong manh, vừa khiến cả ba cảm thấy rợn người trước những toan tính ẩn sau nụ cười hào sảng, cái cầm tay chằm chằm nhìn thẳng vào mắt từng người.