Khủng long ăn thịt 2 Họ đến Công Trình Năng Lượng Tử Oxytrăng với một nhiệm vụ rõ ràng: đánh giá rủi ro sau một loạt các dấu hiệu bất thường về nhiệt độ trong lò phản ứng cũ, một mỏ hạt nhân bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu công nghiệp. Đội ngũ gồm các chuyên gia địa chất, sinh học tiến hóa và kỹ sư hạt nhân, trang bị máy móc đo đạc tinh xảo, lập kế hoạch cho một cuộc điều tra kỹ thuật toàn diện. Họ tưởng tượng mình sẽ phát hiện ra các vết nứt bê tông, sự rò rỉ phóng xạ nhỏ, hoặc có lẽ một cộng đồng sinh vật bí ẩn nào đó đã thích nghi trong môi trường nhiễm xạ. Thế nhưng, thực tế lại vượt xa mọi giả thiết. Không có dấu hiệu nào về sự cố tan chảy lò phản ứng theo nghĩa truyền thống. Thay vào đó, những cảm biến địa vật lý và máy quét địa chấn cho thấy một cấu trúc sống động, một mạng lưới hành lang và đường hầm phức tạp được đục xuyên qua lớp đá sa thạch cũ, nằm sâu dưới tầng đất vững chắc phía trên kiến trúc hạt nhân. Những đường hầm ấy tỏa ra một nguồn nhiệt kinh ngạc, một dòng năng lượng chuyển hóa liên tục, không phải từ phản ứng hạt nhân, mà từ sinh khối. Họ không tìm thấy sinh vật bí ẩn thích nghi. Họ tìm thấy những gì còn đáng sợ hơn: Khủng long ăn thịt 2. Một loài không phải là phát hiện hóa thạch. Chúng tồn tại ngay tại đây, trong bóng tối của các đường hầm, được duy trì bởi một hệ sinh thái độc lập, được cấp năng lượng từ sự phóng xạ tích tụ lâu đời trong đá và nước ngầm. Mô tả ban đầu từ camera di động cho thấy hình ảnh xương xấu hổ của một khủng long ăn thịt thời tiền sử, nhưng lại vô cùng sai lệch. Da của chúng không phải là vảy cứng, mà là một lớp màng thịt nhẵn, phát quang nhẹ với ánh xanh lục, như một thứ da đặc biệt thích ứng với môi trường phóng xạ. Kích thước trung bình khoảng một mét, chúng di chuyển với sự linh hoạt đáng kinh ngạc trên bốn chi, với cái đầu nhỏ nhưng hàm răng sắc nhọn như dao găm. Trông chúng giống hệt như một phiên bản thu nhỏ, tối giản hóa của loài Tyrannosaurus hay Allosaurus, nhưng được "tinh gọn" qua hàng triệu năm tiến hóa trong bóng tối và dưới tác động của bức xạ. Quan trọng hơn cả, mọi bằng chứng đều chỉ ra chúng không phải là kết quả của sự tiến hóa tự nhiên. Phân tích mẫu vật (một chiếc răng rơi, một mảnh da) từ một đường hầm bị sập một phần cho thấy trình tự DNA tương tự với khủng long ăn thịt thời Cổ Đại, nhưng với những đoạn gen bị cắt ghép, lặp lại và hiệu quả vô cùng cao. Chúng là sản phẩm của nhân bản vô tính. Một ai đó, hoặc một tổ chức nào đó, đã từng sử dụng cơ sở hạt nhân này như một phòng thí nghiệm khổng lồ, lợi dụng nguồn năng lượng phóng xạ để thúc đẩy quá trình phân tách tế bào và tái tạo, với mục tiêu tái tạo lại chủng loài đã tuyệt chủng. "Khủng long ăn thịt 2" chính là tên mã dự án, hay tên gọi trong các hồ sơ bị lộ, cho những sinh vật được tạo ra trong những năm tháng đó. Chúng là "phiên bản thứ hai" – có lẽ đã khắc phục một số điểm yếu về di truyền của bản gốc, tối ưu hóa cho khả năng sinh tồn trong điều kiện khắc nghiệt. Sự nguy hiểm không nằm ở lò phản ứng. Nó nằm ở chính các sinh vật đó. Chúng không phải là quái vật vô tri. Hành vi quan sát được cho thấy chúng săn mồi một cách có tổ chức, thậm chí có dấu hiệu của một xã hội thô sơ, chia sẻ mồi và tuần tra lãnh thổ. Chúng thích nghi với môi trường này, và môi trường này – với các đường hầm dẫn đến các khu vực chứa vật liệu phóng xạ còn nguyên vẹn và nguồn nước nhiễm xạ – là một ổ làm tổ hoàn hảo. Việc con người bước vào lãnh thổ của chúng, với âm thanh, ánh sáng và mùi lạ, không phải là một cuộc điều tra. Đó là một sự xâm phạm. Và khi nhóm nhà khoa học nhận ra sự thật này, một tiếng gầm thấp, vang vọng từ sâu trong mê cung đá, đã vang lên, không phải từ máy quét, mà từ thực tại đang đợi họ. Họ không phải là người điều tra sự cố hạt nhân. Họ là mồi săn đầu tiên của Khủng long ăn thịt 2.