Hậu quả của vụ nổ khiến anh – gã sát thủ huyền thoại chỉ mới 39 tuổi nhưng đã ăn thọ mạng người khắp châu Á – tỉnh lại trong một thân xác chênh vênh. Một cái đầu tròn xoe, đồ bộ thể thao giật gân còn cấn lưng, mùi nước hoa thiếu nữ xung quanh… tất cả đều gào lên rằng: cậu ta giờ là một học sinh cấp hai, mới tròn 13. Thực tại tàn nhẫn như một nhát dao đâm thẳng vào cốt cách lạnh lùng của anh.
Thế giới anh từng chinh phục bằng tốc độ độ chính xác và nỗi khiếp sợ giờ biến thành một cơn ác mực khổng lồ. Những công thức toán học rối tung như mạng nhện đánh lạc hướng, bài tập tiếng Việt ông cha đòi hỏi sự kiên nhẫn anh không còn. Cái ngưỡng cửa lớp học tưởng chừng dễ bước qua giờ thành một bức tường sắt kiên cố. Anh gần như chết đuối trong những bài kiểm tra áp lực, những giờ ra chơi ồn àn như một hình phuyện. Những lời trêu chọc ngây thơ từ bạn bè, ánh mắt nghi hoặc của giáo viên, mùi mồ hôi và nước hoa廉价 của tuổi dậy thở… tất cả đều dội vào anh như những đợt tấn công tinh thần không hồi kết. Cái đầu trước đây nhồi nhét chiến thuật và bản đồ địa lý nay bị nhồi nhét những kiến thức vô bổ, khiến anh đau đầu như bị đóng đinh.
Nhưng đằng sau cái vẻ ngoài "bị bắt nạt ngoan ngoãn" đang cố chịu đựng kia, lửa nghề và bản năng sát nhân của anh vẫn âm ỉ cháy. Anh không thể để tuổi tác cản bước. Sát thủ chỉ có thể trở thành mục tiêu hay… sát thủ. Nhiệm vụ mới ập đến, lạnh giá và rõ ràng: KILL BLUE. Không ai giải thích "BLUE" là ai, là tổ chức hay thứ gì, chỉ biết nó liên quan đến vụ nổ biến đổi anh, và nó là thứ phải bị xóa sổ.
Vậy là cuộc sống kép bắt đầu. Ban ngày, anh là những "Linh" lớp 7A3, vật lộn với bài vở, cố gắng không khóc thét vì những bài tập khó, cố gắng nuốt nước mắt khi bị chế giễu vì trễ học. Ban đêm, trong căn phòng trọ nhỏ, anh lột bỏ lớp "học sinh", luyện lại cú đấm bắt đền trên chiếc bao cát, điều tiết hơi thở như một tên cướp đêm lẩn khuất, tinh mắt quan sát mọi người xung quanh. Anh cẩn thẩn lắng nghe từng cuộc trò chuyện, từng cử chỉ, một siêu sát thủ núp bóng cậu bé đi học. Mùi tử khí quen thuộc vẫn đọng lại trong không khí, dù anh phải nhịn cười khi nghe thầy giáo nhắc nhở về "lòng nhân ái". Mỗi lần giơ tay trả lời lớp, anh cảm giác như đang giơ tay lên để bắn hạ mục tiêu.
KILL BLUE – ba tiếng chìm đọng trong sự nguy hiểm, là lý do duy nhất khiến anh có thể nuốt nỗi chán ghét về tuổi dậy này, cắn răng chịu đựng những giờ học căng thẳng hơn bất cứ cuộc truy đuổi mạng sống nào. Biết đâu, trong đám đông ngây thơ đầy mùi sữa và bút chì đó, kẻ thù của anh – thứ định nghĩa lại cuộc đời anh chính lúc anh weakest – vẫn đang lẩn khuất, chờ đợi. Và anh, g sát thủ giờ là học sinh, sẽ thở dồn trong lồng ngực nhỏ bé, chờ đợi khoảnh khắc để kết liễu nó.