Kiếp trước, Ứng Vô Cữu một lòng son sắt với Hoàng hậu Khúc Kinh Chi. Vì bảo vệ nàng, hắn dấn thân vào chốn gian nguy, lựa chọn dựa vào phe hoạn quan đầy mưu mô. Nhưng rồi gian tướng Ngu Hạc Niên đã dùng thủ đoạn hèn hạ, đổ tội hắn, đẩy hắn vào cơn giông tuyết trắng xóa, chết trong cô độc và oan khuất. Khúc Kinh Chi, khi hay tin, đã uống thuốc độc, theo hắn xuống suối vàng, hai bóng hình trẻ trung chôn vùi trong biển tuyết mênh mông, tình yêu và thù hận hòa thành một nỗi đau vĩnh cửu. Kiếp này, Khúc Kinh Chi tỉnh dậy trong mùi tanh của thủy lao, bùn đất bám đầy áo lụa. Trong đầu nàng, ký ức kiếp trước như cuộn phim quay chậm: hình ảnh hắn lao vào mưa tên, nụ cười nhạt khi bị vu oan, ánh mắt vẫn luôn hướng về phía nàng. Nàng liều chết trốn thoát, một mực tìm đến nơi hắn bị giam giữ, chỉ để ngăn cái chết bi thảm kia. Nhưng khi nàng tìm thấy hắn, dưới ánh đuốc leo lét, chàng thái giám kia – người đã mất tích suốt ba năm – lại mở miệng nói trước: “Nàng cũng nhớ rồi sao, Khúc Kinh Chi?” Thì ra, Ứng Vô Cữu cũng trọng sinh. Không chỉ thế, hắn đã sớm nắm trong tay Đông Xưởng, tổ chức tình báo quyền lực nhất kinh thành, từ trước khi Khúc Kinh Chi trở về. Hắn còn là một thái giám giả vờ tịnh thân, đôi mắt thâm trầm như giếng cổ, che giấu tất cả. Hai người, một bên mang ký ức đau thương, một bên sớm chuẩn bị báo thù, gặp lại trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc. Từ sự dò xét, thử thách lẫn nhau, từ những ánh mắt đầy nghi hoặc dần chuyển thành tin tưởng tuyệt đối, họ bắt đầu bước đi trên sợi dây mỏng manh giữa triều đình và giang hồ. Mỗi bước đều phải tính toán, bởi phía sau là gian tướng Ngu Hạc Niên một tay che trời, và một vị hoàng đế tuổi trẻ cố chấp, điên cuồng với quyền lực. Họ lật từng lớp mặt nạ, từ cung đình thâm nghiêm đến những con ngõ tối tăm nơi gián điệp ẩn náu. Họ vạch trần đại án thông đồng với giặc ngoại bang, một âm mưu động trời có thể nhấn chìm cả vùng biên cương vào khói lửa. Khi đao kiếm đã mòn, khi máu và nước mắt đã thấm đẫm đế đô, họ cùng nhau dẹp tan cuộc chiến phương Bắc, đem lại thái bình cho non sông. Ngày giặc tan, triều đình tôn hắn làm trụ cột, dâng lên hắn quyền lực vô thượng. Còn nàng, nàng không cần phong hào, chỉ cần nhìn thấy hắn sống, sống dưới ánh mặt trời, không còn phải đóng vai thái giám, không còn phải giấu giếm thân phận. Đứng trên lầu cao nhìn thiên hạ, hắn quay sang, ánh mắt trong trẻo khác hẳn những năm tháng u tối: “Bây giờ, chúng ta có thể đi rồi.” Khúc Kinh Chi mỉm cười, nụ cười như giọt sương tan trên cánh hoa. Nàng cởi bỏ phượng bào nặng nề, hắn xé bỏ phù hiệu Đông Xưởng. Hai thân xác mệt mỏi, hai trái tim đã trải qua sinh tử, cùng nhau bước xuống khỏi bậc thang quyền lực, rời xa kinh thành phồn hoa, những cuộc tranh đấu không hồi kết. Họ tìm về một vùng thôn dã, nơi có cây đào trước ngõ, nơi có chén trà lành bên bếp lửa hồng. Không còn là Hoàng hậu, không còn là Chưởng quản Đông Xưởng, chỉ là đôi vợ chồng già, ngày ngày chăm rau, nuôi cá, kể cho nhau nghe những câu chuyện về một kiếp người đã qua. Báo thù đã xong, non sông đã bình, và bình yên cuối cùng, họ mới thực sự tìm thấy trong vòng tay của nhau, nơi chốn nhân gian bình dị, không còn giông tuyết, không còn thủy lao, chỉ còn lại chút ấm áp của tro tàn và yêu thương.