Nines chưa từng nghĩ mình sẽ bước chân ra khỏi căn bếp nhỏ hay khu chợ dân sinh ở Valladolid để làm bất cứ điều gì ngoài việc chăm sóc chồng con. Cô là người vợ truyền thống điển hình: sáng nấu cơm, trưa đưa con đi học, chiều nhận giúp việc nhà cho mấy hộ khá giả trong xóm, tối chờ chồng Manolo đóng cửa quán tạp hóa nhỏ trên phố Santiago về ăn tối. Quán của gia đình chuyên bán báo chí, văn phòng phẩm, mấy năm gần đó làm thêm dịch vụ cho thuê băng video đĩa nhạc, thu nhập vừa đủ nuôi hai đứa con đi học, không dư cũng không thiếu.
Mọi chuyện đổ vỡ vào một tối tháng 10, khi Manolo bất ngờ bị xe tải đâm phải trên đường đi lấy băng nhạc mới từ nhà ga. Anh rơi vào hôn mê sâu, bác sĩ nói có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại. Quán không người trông coi, sổ tiết kiệm rỗng không, hóa đơn viện phí dày cộm gửi về mỗi tuần, ngân hàng bắt đầu gửi thông báo siết nợ căn hộ chung cư họ đang ở. Nines đứng giữa quán hàng lộn xộn, ngửi mùi giấy cũ và thuốc lá Manolo hay hút, không biết phải làm gì. Các bà cô bên chồng bảo cô nên đóng cửa quán, về nhà chồng chịu tang, sống nhờ trợ cấp xã hội, nhưng Nines lắc đầu. Cô không muốn con mình phải sống nhờ người khác.
Trong lúc dọn dẹp bàn làm việc của Manolo để tìm giấy tờ bảo hiểm, cô vô tình tìm thấy gói tạp chí người lớn anh giấu sau chồng ngăn kéo, cùng lá thư từ nhà phân phối ở Madrid đề nghị cung cấp băng video phim người lớn giá sỉ, đi kèm lời nhắn: "Chưa ai bán món này ở Valladolid cả, chị cứ thử xem, lời nhiều lắm." Cô cầm lá thư run rẩy, nhìn ra đường phố trước quán: gần đó là Đại học Valladolid, chiều chiều sinh viên tụ tập đi lại đông đúc, mấy quán cho thuê băng video khác chỉ dám bán phim hoạt hình, phim hành động, không ai dám đụng đến mảng này vì sợ bị người dân bảo thủ trong thành phố phản đối, bị cảnh sát đến kiểm tra.
Nines dành ba đêm trằn trọc, cân nhắc từng con số. Thuê băng video người lớn có giá gấp 3 lần phim thường, khách hàng không cần quảng cáo cũng tự tìm đến, chỉ cần cô giấu hàng kỹ, không gây chú ý quá mức. Sáng thứ Hai tuần sau, cô dán biển quảng cáo nhỏ bé ở góc cửa: "Có bán băng phim, tạp chí đa dạng, vui lòng hỏi nhân viên". Không hào nhoáng, không biển hiệu lòe loẹt, cô biết nếu gây chú ý quá, cha xứ nhà thờ gần đó sẽ đến gây sự ngay. Người dân địa phương bàn tán xôn xao, gọi quyết định của cô là Kinh Doanh Táo Bạo, chưa từng có tiền lệ ở thành phố nhỏ vốn coi trọng lễ giáo này.
Ban đầu chỉ có mấy cậu sinh viên can đảm bước vào hỏi, rồi dần dần khách quen thuộc, có cả mấy ông trung niên hay ngồi uống cà phê ở quán đối diện, cũng lén lút ghé mua. Cô học cách đặt hàng qua thư, giấu băng kỹ sau quầy tính tiền, mỗi lần khách hỏi chỉ khẽ gật đầu đưa ra chiếc hộp đen. Có lần cha xứ đến đe dọa sẽ báo cảnh sát, cô bình tĩnh rút ra hóa đơn đóng thuế đầy đủ, nói: "Tôi kinh doanh hợp pháp, nộp thuế đúng hạn, không bán cho trẻ vị thành niên, cha muốn kiểm tra cứ tự nhiên." Cha xứ hậm hực bỏ về, từ đó không ai dám làm phiền nữa. Quán tạp hóa cũ kỹ dần trở thành cửa hàng video người lớn đầu tiên ở Valladolid, thu nhập đủ trả viện phí cho Manolo, nuôi hai đứa con, thậm chí còn trả hết nợ ngân hàng sau một năm. Nines vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn nấu cơm cho con mỗi tối, chỉ thêm một việc: khóa cửa quán lúc 8 giờ tối, đi thăm chồng ở bệnh viện, kể cho anh nghe về quán hàng, về những quyết định liều lĩnh cô đã làm, dù biết anh có thể không nghe thấy.