Dường như tất cả đã kết thúc khi bác sĩ Giang Hao gục xuống trong ca cấp cứu đặc biệt - một vụ tai nạn liên hoàn khiến nhiều trẻ em thương vong. Sự cố gắng đến kiệt sức ấy đã đẩy anh vào một giấc ngủ dài không mộng mị, kéo dài suốt 25 năm. Trong khoảng thời gian ấy, thế giới không dừng lại. Bệnh viện nơi anh từng làm việc giờ được thay thế bằng một trung tâm y tế thông minh với robot hỗ trợ phẫu thuật và AI chẩn đoán. Những con đường quen thuộc giờ ngập tràn xe bay, màn hình led khổng lồ chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Khi tỉnh dậy, Giang Hao không còn là chàng bác sĩ trẻ nhiệt huyết năm nào nữa, mà là một người đàn ông trung niên phải bắt đầu lại từ đầu trong một xã hội đã phát triển vượt bậc. Anh cố gắng tìm lại đồng nghiệp cũ, nhưng họ hoặc đã về hưu, hoặc đã mất, hoặc hoàn toàn thay đổi nghề nghiệp. Những bệnh nhân anh từng cứu giúp giờ đã trưởng thành, thậm chí có người đã làm cha làm mẹ. Thứ duy nhất còn nguyên vẹn trong ký ức của anh là lời thề Hippocrates và khát vọng cứu người, nhưng phương pháp và công cụ đã khác xưa quá nhiều.
Cuộc sống xã hội cũng trở thành thử thách lớn. Người ta giao tiếp qua thiết bị thực tế ảo, trò chuyện bằng ngôn ngữ mạng đầy viết tắt, còn anh vẫn quen với những câu chuyện đời thường ngoài quán cóc vỉa hè. Công nghệ hiện đại vừa là cánh cửa mở ra thế giới mới, vừa là bức tường vô hình ngăn cách anh với thời đại. Anh phải học lại từ cách đặt lịch khám bệnh đến cách thanh toán bằng ví điện tử. Thậm chí, những ký ức về quá khứ - hình ảnh bệnh viện cũ, tiếng cười trẻ thơ, mùi thuốc sát trùng - bỗng trở thành Ký Ức Không Gian, tồn tại như một thế giới song song, vừa ấm áp vừa xa xăm, khiến anh lạc lõng giữa hiện tại.
Không ít lần, Giang Hao tự hỏi liệu cuộc sống đã qua của mình có thật hay chỉ là giấc mơ. Nhưng mỗi khi anh nhìn thấy những đứa trẻ anh từng cứu, giờ đã trưởng thành và khỏe mạnh, anh hiểu rằng tất cả là thật. Và có lẽ, hành trình thích nghi với tương lai chính là cách anh tiếp nối sứ mệnh cứu người, dù phương pháp có khác đi chăng nữa.