Ký Ức Tình Thù không phải là một chốn dừng chân, mà là vực thẳm đẫm cay đắng mà Hoàng tử Rawi rơi vào. Cuộc đời anh, một mối dây vàng gắn liền với danh vọng và quyền lực, bỗng bị xiềng xích trong một cuộc hôn nhân lạnh lẽo, ép buộc bởi những toan tính vương vị. Trái tim anh, từng ngạo nghễ với vầng hào quang hoàng tộc, giờ đây chỉ còn là mảnh vụn vỡ tan khi người vợ được dồn đặt bên cạnh anh chính là kẻ phản bội. Trong màn đêm phủ bóng cung cấm, một mối tình vụng trộm nảy mầm, thứ tình cảm độc hại không che giấu, nhấm nháp tấm lòng anh từng chút như thứ thuốc độc âm thầm. Rồi âm mưu lộ rõ, sự phản bội không dừng lại ở trái tim, mà hướng thẳng vào sinh mạng và danh dự của chính anh. Đắm chìm trong sự phẫn nộ và bị tổn thương sâu sắc, Rawi lao vào cuộc đối quyết định mệnh – một cuộc chiến mà anh hận không dứt điểm tận gốc. Nhưng đại cương khiến anh vấp ngã, rơi từ thềm cao vời quyền lực xuống vực sâu tăm tối, nơi mọi ký ức, mọi danh phận, cả bản thân anh dường như tan thành mây khói.
Được cởi xiềng nhờ một tay người lạ bí ẩn, tỉnh lại trong một ngôi làng nhỏ bé nằm chênh vênh giữa núi non, giữa hoàn cảnh xa lạ đến rợn ngợp, anh phát hiện mình đang mang một căn bệnh quái gọi: mất trí nhớ. Những hình ảnh hoàng đế, cung điện, những gương mặt thân quen, cả tên gọi Hoàng tử Rawi – tất cả đều như mơ màng, mờ ảo, không thể nắm bắt được. Giữa sự bàng hoàng và trống rỗng tột cùng, anh được một người đàn ông bình dị, mang cái tên Lukjan, tìm thấy và dắt về nhà. Lukjan – người cưu mang anh như một đứa con thất lộ, chăm sóc với tấm lòng hiền lành và chân thành. Tên cũ, vương triều, quá khứ đau thương... tất cả bị chôn vùi dưới lớp bụi đất của làng quê. Anh được đặt cho một cái tên mới, giản dị: Tawan. Giống như một hạt mầm được gieo xuống vùng đất mới sau cơn mưa bão, cuộc sống mới của Tawan bắt đầu Lukjan. Anh học cách thở lại giữa những đồng lúa, học cách mồ hôi với những công việc chân tay, học cách tin vào ánh mắt chân thành của một người lạ chỉ biết yêu thương. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí mất ngủ của Tawan, thỉnh thoảng vẫn thoảng qua những cơn ác mộng về lửa, máu, tiếng cười khẩy, và một nỗi đau in sâu tim – một Ký Ức Tình Thù chưa chết hẳn, như một vết sẹo cũ âm ỉ, chờ ngày được cởi开来. Cái tên Lukjan và cuộc sống bình yên như là lớp vỏ bọc mong manh che đậy đi mầm nguy hiểm đang ngấm ngầm, sẵn sừng nảy mầm khi ký ức thực sự trỗi dậy.