Những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo—câu nói ấy cứ hiện ra trong đầu mỗi lần tôi nhắc đến Làm cha mẹ (Phần 2). Không phải vì Phần 2 có nhiều kịch tính giật gân đâu, mà vì nó tả chuẩn cái cảm giác mà bất kỳ ai từng sống trong một gia đình đông người đều hiểu: không có khung hình nào là hoàn hảo, mọi thứ đều lộn xộn, ồn ào, nhưng lạ kỳ là vẫn ấm áp. Nhà Braverman đông thật, chỉ riêng 4 anh chị em Adam, Sarah, Crosby, Julia đã kéo theo đủ thể loại rắc rối rồi: mỗi đứa con của họ đều có tính cách riêng, mỗi cặp vợ chồng đều có những cơn khủng hoảng riêng, cộng thêm ông bà Zeek và Camille—cặp vợ chồng đã ở bên nhau mấy chục năm mà vẫn có những góc khuất chưa từng nói ra. Phần 2 không cố gắng tô hồng cho bất kỳ ai: Adam và Kristina vẫn đang vật lộn với những cơn thịnh nộ của Max, đứa con trai mắc tự kỷ, có lúc mệt mỏi đến mức phải ngồi bệt xuống sàn nhà khóc vì không biết mình có phải một người cha mẹ tồi không. Tôi nhớ nhất cảnh Adam ngồi khóc trong xe hơi sau khi Max bị đuổi học, cứ tưởng mình là người cha tệ nhất thế giới, mà xem xong lại thấy mình không đơn độc, vì ai làm cha mẹ cũng có lúc cảm thấy thế. Sarah vẫn loay hoay giữa việc làm mẹ đơn thân cho hai đứa con tuổi teen nổi loạn, với việc cố gắng theo đuổi đam mê nhiếp ảnh đã bỏ dở, có lúc túng thiếu đến mức phải đi xin tiền trợ cấp, nhìn con gái Amber lầm lì xa cách mà đau lòng. Crosby thì bất ngờ bị đẩy vào vai trò người cha khi biết mình có con trai với Jasmine, chưa kịp chuẩn bị gì đã phải đối mặt với việc tranh giành quyền nuôi con, xây dựng mối quan hệ với cậu con trai nhỏ mà mình chưa từng gặp. Julia và Joel, những người tưởng chừng như đã có tất cả: sự nghiệp ổn định, con gái xinh ngoan, ấy vậy mà vẫn gặp sẩy thai khi muốn sinh thêm con thứ hai, có lúc áp lực công việc và nỗi đau mất mát khiến hai người suýt đánh mất nhau. Còn Zeek và Camille, tưởng là cặp vợ chồng kiểu mẫu, ai ngờ Phần 2 lại lật lại chuyện Zeek từng ngoại tình mấy chục năm trước, cả nhà xôn xao, những cuộc cãi vã ầm ĩ, những lúc im lặng đáng sợ, chẳng ai giấu giếm những khuyết điểm của mình cả. Mà chính cái sự không hoàn hảo ấy lại làm cho gia đình Braverman trở nên đầy màu sắc. Có những lúc họ cãi nhau tới mức bỏ về, có những lúc cùng ngồi quanh bàn ăn nguội ngắt để gỡ rối cho nhau những rắc rối ngớ ngẩn nhất, có những lúc ôm nhau khóc vì một biến cố chung. Đâu giống những bộ phim gia đình khác, ở đây chẳng có người cha mẹ nào là siêu nhân, tất cả đều là những người bình thường đang cố gắng hết sức để làm tốt vai trò của mình, dù đôi khi vẫn làm sai, vẫn hối hận, vẫn cần sự giúp đỡ. Xem Làm cha mẹ (Phần 2) xong mới thấy, những thử thách và gian truân ấy chẳng phải là gánh nặng, mà là cái thứ gắn kết cả nhà lại với nhau. Đông đúc, lộn xộn, có lúc muốn hét lên vì mệt, nhưng cuối cùng vẫn là nhà thôi.