Những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo—đó là linh hồn của loạt phim, và ở Làm cha mẹ (Phần 3), những va đập đời thường ấy lại càng trở nên nhừ đau nhưng ấm áp lạ thường.
Cái "đầy màu sắc" ấy chẳng phải là tính từ sáo rỗng: từ ông bà Zeek cứng cỏi, bà Camille dịu dàng, đến bốn người con với tính cách trái ngược hẳn nhau—Adam lúc nào cũng mang gánh nặng trách nhiệm trên vai, Sarah lông bông chưa định hình được bản thân, Crosby phóng khoáng bất cần, Julia cầu toàn đến mức tự làm khổ mình—rồi đàn cháu chục đứa mỗi đứa một tính, mỗi đứa một nỗi lo, kéo cả gia đình vào vòng xoáy của những câu chuyện chẳng bao giờ giống nhau. Ngôi nhà của cụ cầm quyền ở Berkeley lúc nào cũng như cái tổ ong náo loạn: đứa trẻ chạy nhảy va vào nhau, tiếng nồi niêu xoong chậu loảng xoảng lúc bà Camille nấu bữa tối cho cả đám, rồi tiếng điện thoại reo sực tỉnh lúc nửa đêm vì đứa con nào đó gặp rắc rối trong tình yêu, trong công việc.
Ở phần 3 này, lớp vỏ bọc "gia đình hạnh phúc" của họ bong tróc dần để lộ ra những góc khuất chẳng ai muốn khoe: Adam và Kristina mệt mỏi đến mức muốn gục xuống khi Max—đứa con trai mắc hội chứng Asperger—bị hiệu trưởng gọi lên mắng vì không hòa nhập được với lớp học, họ vừa phải chiến đấu với hệ thống giáo dục cứng nhắc, vừa phải giấu đi nỗi hoang mang khi thấy mình chẳng biết phải dạy con thế nào cho đúng; Julia và Joel vừa ôm cậu bé Victor về nhà nhận nuôi thì phải đối mặt với những cơn giận dữ vô cớ của cậu, đứa con gái ruột Sydney bắt đầu khép cửa phòng lại, trách bố mẹ dành quá nhiều thời gian cho em nuôi mà quên mất mình; Sarah thì lắc đầu lè lưỡi khi đứng trước lựa chọn lấy Mark—người đàn ông tử tế nhưng cô chưa sẵn sàng, rồi lại loay hoay khi phải sửa sai những quyết định vội vàng trong tình cảm; Crosby thì vẫn quẩn quanh với những gig âm nhạc lẹt đẹt, vừa phải làm cha đơn thân cho Jabbar, vừa phải xử lý mối quan hệ rắc rối với Jasmine khi cả hai chưa rõ mình muốn gì từ đối phương.
Không ai trong số họ là phụ huynh mẫu mực cả: có người nóng tính quát mắng con một câu rồi cả đêm trằn trọc xin lỗi trong đầu, có người vì deadline công việc mà bỏ lỡ buổi biểu diễn piano duy nhất của con, có người vì quá lo lắng cho tương lai con mà biến thành "người giám sát" khiến con phản kháng dữ dội. Nhưng chính những vết sạn ấy, những giây phút ngồi quây quần bên bàn ăn dọn dang dở, những cái ôm vội vã sau khi cãi nhau lớn đến mức đập bàn đập ghế, lại khiến gia đình Braverman chẳng khác gì gia đình của chính người xem. Làm cha mẹ (Phần 3) không hứa hẹn bất kỳ công thức nuôi dạy con nào, nó chỉ nhẹ nhàng kể rằng: làm cha mẹ vốn dĩ là một hành trình vấp ngã, sai lầm, rồi lại quẩn quanh sửa sai, miễn là bên cạnh vẫn còn những người thân yêu sẵn sàng đỡ lấy bạn khi bạn gục ngã, thì dù thử thách có chất đống cao đến đâu, cái nhà ồn ã ấy vẫn luôn là nơi để quay về.