Những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo chưa bao giờ khiến người xem thấy mệt mỏi, đặc biệt là khi được khai thác trọn vẹn trong Làm cha mẹ (Phần 4). Cái hay của câu chuyện này là chẳng cần dựng lên mấy bi kịch giật gân quá đà, chỉ cần đào sâu vào mấy góc nhỏ lắt léo của đời thường thôi cũng đủ khiến người ta giật mình thấy mình, thấy người thân quanh mình trong đó.
Gia đình Braverman này đâu có giống mấy nhà trong sitcom toàn người xinh đẹp, đời hồng, chuyện gì cũng gói gọn vui vẻ trong 20 phút. Họ đông đến mức mỗi bữa tối quây quần dưới hiên nhà ông bà Zeek – Camille, cái bàn gỗ to đùng cũng kín chỗ ngồi, mỗi người một tính, chẳng ai giống ai: có ông nội Zeek bảo thủ hay cằn nhằn mà lòng lại mềm nhũn, có bà nội Camille lúc nào cũng tất bật lo cho con cháu mà vẫn giữ được nét điềm tĩnh, rồi mấy đứa con, đứa dâu, đứa rể, đứa cháu nội ngoại mỗi đứa một mớ bòng bong riêng. Có khi cả nhà vừa ngồi vào bàn cơm đã om sòm: đứa kể chuyện Max ở trường bị bạn trêu vì mắc Asperger, đứa lo lắng về kết quả sinh thiết của chị Kristina, đứa lại than thở chuyện cậu bé Victor mới nhận nuôi bị bạn cùng lớp trêu chọc vì làn da màu, ông Zeek ngồi đó vừa nhâm nhi rượu vừa lẩm bẩm bảo mấy đứa trẻ bây giờ yếu đuối hơn đời mình hồi xưa, bà Camille thì vừa nhẹ nhàng nhắc chồng bớt nói cay nghiệt, vừa âm thầm gắp thêm đĩa rau cho cháu Amber vốn dạo này chán ăn, đời lận đận chẳng biết định hướng gì.
Riêng phần 4 này, gian truân dường như đổ dồn xuống từng nhánh gia đình nhỏ. Vợ chồng Adam – Kristina vừa mừng vì Max đã dần hòa nhập được với trường trung học phổ thông, chuẩn bị mở trường tư cho trẻ tự kỷ thì Kristina nhận chẩn đoán ung thư vú. Bà vốn là người phụ nữ cứng cỏi, chưa bao giờ thấy mình gục ngã trước khó khăn, lần này cũng phải khóc thầm trong phòng tắm khi cạo trọc đầu vì hóa trị. Adam thì xoay sở giữa việc chạy đôn chạy đáo chăm vợ, lo cho Max, rồi cái xưởng phim nhỏ vốn đang lâm vào cảnh nợ nần, từng có lúc phải giấu vợ chuyện mình suýt phá sản vì sĩ diện.
Vợ chồng Julia – Joel cũng chẳng khá hơn. Họ mới nhận nuôi Victor, đứa bé da màu 8 tuổi, vốn tưởng sẽ cho cậu bé một mái ấm đầy đủ, ai ngờ cậu bé liên tục gây chuyện, trộm đồ trong siêu thị, đánh bạn cùng lớp vì cảm giác lạc lõng. Julia là luật sư thành đạt lúc nào cũng bận rộn, giờ phải xin nghỉ việc để ở nhà chăm con, lại bị người ta xì xào là "bỏ sự nghiệp vì đứa con nuôi không phải máu mủ", từng có lúc ghen tị với cô vú em chăm con ruột của mình mà tự trách mình ích kỷ. Joel thì vừa lo cho vợ, vừa phải giải thích mãi cho ông bà Zeek về việc tại sao họ không sinh thêm con ruột mà lại nhận nuôi đứa trẻ khác màu da.
Cả Sarah, Amber, Crosby, Jasmine… ai cũng có mớ rắc rối riêng. Sarah lúc thì vò đầu bứt tai vì Hank, ông bạn trai họa sĩ tính tình kỳ quặc, hay lạnh nhạt, lúc lại lo cho Amber, đứa cháu gái vốn dĩ đã lận đận, giờ lại phải đối mặt với việc bố ruột Seth quay lại xin hàn gắn, mà Seth thì vẫn cái tính nghiện ngập, bất cần xưa cũ. Amber thì vừa thất nghiệp, vừa mất phương hướng, chỉ biết chạy đi chạy lại giữa nhà ông bà và nhà mẹ, tìm chút an ủi. Crosby thì vừa lo chuyện band nhạc tour diễn, vừa phải dỗ dành Jasmine lo lắng cho con trai Jabbar.
Nhưng cái "không hoàn hảo" đến mức chân thực ấy lại chính là điều khiến gia đình Braverman chạm đến trái tim người xem. Họ chẳng bao giờ làm hết những điều đúng đắn: Adam từng giấu vợ chuyện nợ nần, Julia từng ghen tị với vú em của con, Crosby từng lăng nhăng rồi mới chịu cưới Jasmine, Sarah thì lỡ nhiều mối tình vì không biết chọn lựa. Thế nhưng mỗi khi có ai gặp chuyện, cả nhà lại xúm lại, có khi cãi nhau om sòm về cách giải quyết, có khi im lặng ngồi bên nhau uống bia, nhưng chẳng ai bỏ rơi ai.
Xem Làm cha mẹ (Phần 4), chẳng ai thấy ngạc nhiên khi thấy họ rơi nước mắt, thấy họ mất bình tĩnh, bởi đó mới là gia đình thật: có tổn thương, có hối lỗi, có thiếu sót, nhưng cũng tràn đầy tình yêu thương mà không gì thay thế được. Những thử thách gian truân ấy, kỳ thực chẳng phải để hạ gục họ, mà để họ học cách bám lấy nhau mà đi qua, dù nứt vỡ, dù không hoàn hảo, vẫn là nơi để quay về mỗi khi mệt mỏi.