Những thử thách và gian truân của gia đình Braverman đông đúc, đầy màu sắc và không hoàn hảo—đó chính là điều khiến Làm cha mẹ (Phần 5) chạm đến cảm xúc người xem suốt bao năm qua, chẳng cần gượng ép viết nên hạnh phúc hào nhoáng như bao phim gia đình khác. Nhà Braverman chưa bao giờ là cái gia đình ảnh lịch, tráng lệ trên tivi: Zeek và Camille có 4 người con, mỗi người lại có vài ba đứa con riêng, cộng thêm dâu rể, người yêu, nên mỗi lần tụ họp là cả một rạp xiếc—trẻ con gào khóc tranh đồ chơi, người lớn vừa tranh luận chuyện chính trị vừa lo chuẩn bị bữa tối, còn ông bà già thì ngồi góc nhìn mọi thứ với ánh mắt vừa mệt vừa ấm áp. Đến Làm cha mẹ (Phần 5), những khó khăn càng đổ dồn về, chẳng có phút giây nào là yên ả trọn vẹn. Zeek, người đàn ông cứng cỏi từng đi lính, nay phải đối mặt với bệnh tim ngày càng nặng, chẳng muốn thừa nhận mình cần nghỉ ngơi, vẫn cố tình leo lên sửa mái nhà dù Camille van xin. Adam và Kristina vừa lo cho Max đang tuổi dậy thì, những cơn bùng nổ cảm xúc của cậu bé mắc chứng Asperger khiến cả nhà mệt mỏi, vừa xoay sở với dự định tranh cử thị trưởng của Kristina, dù sức khỏe bà ấy vừa hồi phục sau trận ung thư vú trước đó. Julia và Joel, cặp vợ chồng tưởng như hoàn hảo nhất nhà, lại rạn nứt dần sau khi nhận nuôi Victor: Joel cảm thấy bị bỏ rơi khi Julia dồn hết tâm sức cho đứa con nuôi, còn Julia thì oán trách chồng chẳng hiểu mình. Sarah, chị cả hay lỡ nhịp trong tình cảm, giờ vừa lo công việc viết lách tự do vừa đau đầu với chuyện Amber—đứa con gái duy nhất bất ngờ mang thai khi mới 21 tuổi, còn chưa kịp ổn định sự nghiệp. Cái hay của Làm cha mẹ (Phần 5) là không cố gắng làm mịn những góc cạnh méo mó đó. Chẳng có ai trong nhà là người tốt hoàn toàn: Adam đôi khi quá độc đoán với con cái, Crosby vẫn còn trẻ con dù đã làm bố hai đứa nhỏ, Sarah hay đưa ra những quyết định sai lầm vì quá cả nể. Ngay cả Camille, người phụ nữ luôn là trụ cột tinh thần của cả nhà, cũng có lúc mệt mỏi đến mức khóa cửa phòng ngủ khóc một mình, chẳng muốn nghe ai nhắc đến chuyện gia đình. Họ cãi vã, họ làm tổn thương nhau, có lúc người ta còn nghĩ cái gia đình này sẽ tan rã vì đủ thứ chuyện dồn dập. Dù vậy, gia đình này vẫn đầy màu sắc theo cách rất riêng. Những lúc khủng hoảng nhất, họ vẫn quây quần lại: đi cắm trại dù chuyến đi đầy rắc rối từ mưa bão đến trẻ con lạc đường, cùng tổ chức sinh nhật bất ngờ cho Zeek dù ông ấy cứ khăng khăng mình chẳng thích tiệc tùng, hay đơn giản là ngồi quanh bàn ăn ăn mì tôm khi kinh tế của ai đó đang khó khăn. Những thử thách ấy không khiến họ rời xa nhau, mà ngược lại, càng làm những sợi dây liên kết giữa họ bền chặt hơn, dù vẫn lỏng lẻo, vẫn có chỗ thắt nút, nhưng vẫn là gia đình—đúng kiểu gia đình thật ngoài đời, chẳng bao giờ hoàn hảo, nhưng luôn là nơi ta thuộc về khi mệt mỏi nhất. Có lẽ chính vì sự không giả dối ấy, người xem mới thấy mình trong nhà Braverman: chúng ta cũng có những lúc muốn buông xuôi, những lúc cãi nhau đến mức không muốn nhìn mặt nhau, nhưng rồi vẫn quay về, vì máu mủ, vì những ký ức chung, vì dù có thế nào, chúng ta vẫn là một phần của nhau. Đó cũng là lý do Làm cha mẹ (Phần 5) mãi là phần phim được nhắc đến nhiều nhất, khi người ta nói về chuyện làm cha mẹ, chuyện gia đình, chuyện những gian truân mà ai cũng sẽ phải đi qua một lần.