Mưa rào ào xuống phố Bangkok đêm đó, dập tắt cả tiếng ồn xe cộ, chỉ còn tiếng nước chảy rào rạt trên mái tôn khu ký túc xá cũ. Aran đứng giữa phòng mình, hai tay còn vương chút vụn bánh gato dâu cô vừa mua để mừng sinh nhật Lené, run lẩy bẩy khi nghe câu cuối cùng vang lên từ miệng người cô thầm yêu suốt hai năm trời: "Cút đi." Lené đứng ở cửa, má còn hơi đỏ vì vừa chạy lên mấy tầng thang, chiếc vòng bạc đeo ở cổ tay phải khẽ lanh canh. Cô ấy không nhìn Aran, mắt dán xuống sàn nhà, môi mím chặt. Aran vừa dứt lời tỏ tình, tim đập nhanh đến mức cô tưởng nó sẽ nổ tung giữa lồng ngực. Còn Lené, cô ấy chỉ đứng đó, lặp lại lần nữa, giọng nghẹn: "Cút đi, Aran. Đừng bao giờ nói lại những lời đó nữa." Aran không nhớ mình đã chạy ra khỏi phòng như thế nào. Cô chỉ biết cơn mưa ướt sũng cả người, cái túi xách đựng hồ sơ du học ở London nặng trĩu vai, mà đằng sau lưng cô, không hề có tiếng gọi lại. Sáng hôm sau cô lên máy bay, cả năm tháng sau đó chỉ là một mảng màu xám xịt: tiếng mưa rào Bangkok, câu "cút đi" vang lên trong đầu mỗi khi cô nhắm mắt, và cái bóng dáng của Lené cười tít mắt gửi cho cô cốc trà sữa trân châu ở thư viện cách đây bao năm. Cô bỏ qua mọi tin nhắn từ bạn bè ở Thái, cho đến một buổi chiều mùa đông giá lạnh ở London, người bưu tá gõ cửa phòng trọ, đưa cho cô một gói hàng nhỏ, bọc cẩn thận bằng giấy báo cũ, ghi địa chỉ gửi từ Bangkok, ngày tháng là hai tuần trước. Bên trong là chiếc lắc bạc Lené đeo mỗi ngày, khắc hai chữ "L&A" nhỏ xíu ở mặt sau, một bông nhài ép khô từ lần hai đứa đi chơi ở công viên Lumpini, và một lá thư giấy mỏng, nét chữ của Lené vốn đã nguệch ngoạc nay còn lem nhem vết nước mắt: "Chị Aran, em biết chị ghét em. Nhưng chị phải về. Em có chuyện quan trọng lắm phải nói với chị. Em xin lỗi vì đêm đó... Em không muốn chị đi." Aran chưa kịp gọi điện về cho ai, thì sáng hôm sau đã có cuộc gọi từ mẹ Lené. Giọng bà khàn đặc, bảo Lené qua đời ba ngày trước, tai nạn lao xuống tòa nhà văn phòng. Cô bay về ngay trong đêm, cái nóng ẩm ương của Bangkok lập tức quấn lấy người khi cô bước chân ra khỏi cửa sân bay, khác hẳn cái lạnh cắt da ở London. Cô chạy thẳng đến nhà tang lễ, khói trầm đặc quánh, mùi hoa trắng nồng nặc. Quan tài Lené đóng kín, mẹ Lené ngồi bên cạnh khóc ngất. Aran lùi ra phía sau, định đi tìm người quen hỏi thăm, thì nghe hai cô sinh viên cùng khoa đứng ở góc hành lang thì thầm: "Mình bảo rồi, không phải tai nạn đâu. Lené tuần trước còn khoe với mình là tìm thấy bằng chứng ông Phanit biển thủ tiền quỹ khoa, ai dè mấy hôm sau... Cậu thấy cái xe đen hay rình quanh nhà Lené không? Chắc là người của ông ấy..." Aran chạy ngay đến đồn cảnh sát, nhưng viên cảnh sát trực chỉ cười khẩy, bảo Lené tự nhảy xuống tòa nhà, không có gì đáng điều tra. Cô vừa bước chân ra khỏi cổng đồn, một cú đập mạnh vào gáy khiến cô gục xuống. Trước khi mắt tối sầm, cô thấy sợi chỉ đỏ (sai sin) mà bà sư ở nhà tang lễ vừa buộc vào cổ tay cô sáng nay, rực lên một màu đỏ chói lòa. Aran mở mắt lần nữa, thấy trần nhà quen thuộc của ký túc xá cũ, chiếc lịch trên tường chỉ còn 5 năm trước, ngay cái đêm cô định tỏ tình với Lené. Tay cô vẫn nắm chặt sợi chỉ đỏ từ tang lễ, lắc bạc của Lené còn nằm gọn trong túi quần, ấm áp. Điện thoại rung, tin nhắn từ Lené hiện lên: "Chị Aran, em để bánh mì que ở cửa phòng chị nè, sáng nay em đi học sớm, chị nhớ ăn nha. Tối nay mình đi xem phim nhé?" Cô chạy ra mở cửa, cái túi giấy mang đậm hơi ấm của tiệm bánh mì góc phố vẫn nằm đó, mùi bơ tỏi thơm lừng. Aran nhìn xuống sợi chỉ đỏ quấn quanh ngón tay mình, thầm thì trong nước mắt: "Lần nữa đến bên em, Lené. Lần này chị sẽ không để em nói 'cút đi' nữa. Lần này chị sẽ bảo vệ em bằng mọi giá, không để bất cứ ai động vào em một ngón tay." Lené còn sống, đang ngồi ở góc thư viện quen thuộc, cắn nhẹ môi dưới mỗi khi đọc tài liệu, chiếc vòng bạc lanh canh mỗi khi cô ấy lật trang sách. Còn ông Phanit, gã đàn anh cũ của khoa, người mà Lené tin tưởng như cha, vẫn đang âm thầm rút ruột tiền quỹ, chưa biết rằng cô gái nhỏ bé vừa bay từ London về, đã nắm trong tay bằng chứng Lené để lại từ tương lai. Cơ hội thứ hai cho tình yêu của họ, lần này sẽ không còn là mưa rào lạnh lẽo và những lời nói không để tâm. Nhưng ai mới là kẻ thật sự đứng sau cái chết của Lené? Và sợi chỉ đỏ trên tay Aran, rốt cuộc là phép màu để quay ngược thời gian, hay là lời hứa của Lené từ cõi khác, rằng cô ấy vẫn đợi chị mình quay lại?