Đó là một quyết định mang tính bước ngoặt, một pha chuyển biến mạnh mẽ từ bục phê bình lý thuyết xuống thao trường thực tiễn. Với các bài viết sắc lẹnh trên Cahiers du cinéma, Godard và những đồng nghiệp như Truffaut đã từng là những "phản thanh" đầy tài hoa, châm biếm những truyền thống cứng nhắc và tôn thờ các "bậc thầy" kinh điển. Nhưng rồi một lúc nào đó, họ nhận ra một chân lý đơn giản mà sâu sắc: muốn thay đổi điện ảnh, không thể chỉ ngồi viết bài phê bình. Phải lấy máy quay, phải làm phim.
Làn Sóng Mới, về bản chất, xuất phát từ chính ý chí ấy - ý chí biến lý thuyết "căn phê bình điện ảnh" thành "hành động điện ảnh". Godard trẻ, vớiđôi mắt tò mò và một tham vọng khôn xiết, đã nhìn thấy trong việc làm một bộ phim truyện kinh phí thấp không chỉ một dự án sản xuất, mà còn là một hình thức tập thể, một cuộc thử nghiệm sống động. Một phim về cặp đôi gangster? Đó chỉ là lớp vỏ. Bên trong, đó sẽ là phòng thí nghiệm để chứng minh những điều họ đã viết trên báo: điện ảnh phải chân thực, phải tự nhiên, phải phá vỡ mọi quy ước về kịch tính và diễn xuất "cao nhã".
Việc thuyết phục Georges de Beauregard - một nhà sản xuất thương mại nhưng cũng háo hức với những ý tưởng mới mẻ - không hề dễ dàng. Godard không đến với ông bằng một kịch bản hoàn hảo, sòng sặt. Ông đến với một tinh thần nổi loạn, một niềm tin mãnh liệt rằng một phim gangster, nếu được làm theo cách của họ - với những phân cảnh quay phơi nhiệt ngoài trời Paris, với lời thoại đời thường như trò chuyện vỉa hè, với một cô gái bán báo xinh đẹp và một gã đàn ông lạnh lùng nhưng lãng mạn - sẽ trở thành một UXĐột phá. Ông bán điều không phải là một kịch bản, mà là một tầm nhìn: một bộ phim sẽ sống thay vì kể.
Và sự cộng tác với Truffaut, bạn bè và đồng nghiệp trong cuộc đấu tranh phê bình, trở thành chất xúc tác hoàn hảo. Họ cùng nhau viết, tranh cãi, bác bỏ những ý tưởng an toàn. Kịch bản về cặp đôi gangster dần dần không còn là câu chuyện về một vụ cướp ngân hàng hay một cuộc chạy trốn. Nó trở thành nghệ thuật sống trong khoảnh khắc, khắc họa sự bất an, sự ghen tuông, sự lãng mạn bấp bênh của một thế hệ trẻ sống vội vã giữa những con phố Paris. Cái bám riết vào con người không còn là tội phạm hay cảnh sát, mà chính là không gian và thời gian - những chiếc taxi chồm chỗ, những căn phòng trọ nhỏ xíu, ánh sáng ban ngày chói lọi và những câu nói ngẫu hứng.
Khi máy quay lăn, Godard không chỉ đang làm một phim. Ông đang biến lý thuyết "Làn Sóng Mới" thành hình hạt. Mỗi quay phim tay, mỗi cắt dựng cắt đứt, mỗi nụ hôn giữa Patricia và Michel trong khung cảnh Paris nhộn nhịp, đều là một bước đi táo bạo, một tuyên ngôn thay thế cho những trang báo phê bình. Bộ phim nhỏ, kinh phí eo hẹp ấy, khi được công chiếu, sẽ rung chuyển cả nền điện ảnh thế giới, chứng minh rằng cách phê bình điện ảnh tốt nhất chính là làm ra một bộ phim có sức phá vỡ tất cả những gì đi trước nó. Từ ý tưởng trong bài báo đến hình ảnh trên màn ảnh, một Làn Sóng Mới đã chính thức bắt đầu nổi lên.