Trong một thế giới gào thét vì nỗi đau hậu tận thế, nơi từng ngọn gió cuốn theo tro bụi của những gì đã mất, sự sống còn không phải là một lựa chọn, đó là một cuộc đấu tranh mỗi ngày. Bầu khí ô nhiễm như một tấm vải voan đặc quánh, che mờ cả những vì sao cuối cùng. Tôi, một linh hồn đã chai sạn bởi chính sự tồn tại khắc nghiệt, từng bước đi lặng lẽ, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, không còn chỗ cho hy vọng hay cảm xúc. Tôi đã quên mất hình hài của lòng tin, thứ nguy hiểm như con dao găm trong đêm tối, chỉ cần một không cẩn là đâm tim ngược lại.
Rồi, trong một khoảnh khắc tưởng như vô định khi tôi đang lục lọi xác xe tìm chút nước, anh ta xuất hiện. Một gương mặt còn dính bùn đất nhưng ánh mắt trong veo như bể nước sau cơn lũ, ngây thơ đến đáng lo ngại. Anh bước đi như một đứa trẻ lạc lối giữa mảnh đất chết, thậm chí còn tươi cười khi nhặt được một cái chai nhựa vỡ. Sự tồn tại trái ngược hoàn toàn của anh - một tâm hồn trẻ con giữa hoang mạc - đã khiến tôi cứng đờ. Tôi vốn dự định lảng tránh mọi thứ sống, nhưng một thế lực nào đó, có lẽ là sự mệt mỏi đến tột cùng, hay đơn giản là một chút tò mò lạnh lùng, đã khiến tôi giật lấy tay anh.
Chúng ta thành một liên minh bất đắc dĩ. Tôi dẫn đường, anh rón rén bước theo, đôi mắt đầy ngỡ ngàng chiêm nghiệm sự tàn phá sau chuỗi ngày tận thế. Tôi dạy anh cách nghe tiếng gió rít qua đồi sỏi, cách nhận biết dấu chân thú, cách giữ lửa không tắt. Nhưng anh cũng đang dạy lại tôi thứ gì đó, thứ tôi đã chôn sâu dưới lớp vỏ sắt: có lẽ là một nụ cười, một câu chuyện ngây ngô về thế giới cũ, hay đơn giản là hơi thở đều đều của một sinh thể sống không phải để tồn tại, mà đơn giản là đang sống.
Hành trình đưa chúng ta đến gần một đống đổ nát từ lâu. Một ngôi trường cũ, nơi bê tông và gạch đá bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng, những cây leo quấn vào khung cửa như những ngón tay của xác chết. Sự tĩnh lặng ở đây nặng nề hơn bất cứ nơi nào tôi đã đi qua. Không tiếng chim, không tiếng dế, chỉ có tiếng gió réo qua những cửa sổ vỡ vụn. Và đó, giữa sân trong đầy cỏ dại, tôi thấy chúng - những học sinh cũ đã trưởng thành. Họ vẫn sống trong cơ sở giáo dục cũ, phản xạ với mệnh lệnh như thể ngày cuối cùng chưa bao giờ đến. Ánh mắt họ trống rỗng, bước đi chết chóc, dường như bị kìm bởi những sợi dây vô hình kéo từ quá khứ xa xôi. Những nhân vật quyền lực nào đó, vẫn còn ngự trị trong bóng tối, biến nơi đây thành một ổ gà đầy rẫy nỗi sợ hãi, những bí mật ẩn sau từng bức tường mốc.
Bọn họ phát hiện chúng ta. Một làn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Nỗi sợ hãi không đến từ những vũ khí thô sơ chúng giơ lên, mà từ sự biết điều tuyệt đối trong ánh mắt chúng. Những lời thì thầm, những ánh mắt chằm chằm đầy ác ý, những cái gật đầu rùng rợn của chúng cho thấy tôi và chàng trai ngây thơ này không chào đón ở đây. Những mối đe dọa căng như dây đàn: một cú đấm từ phía sau, một vết cắt từ lưỡi dao găm, hay đơn giản là màn bỏ đói kéo dài. Họ tròn sở muốn giữ chúng ta ở lại trong cái lồng rust này, ngăn cách khỏi thế giới hoang dã ngoài kia, nơi bí hiểm đang chờ đợi. Liệu thứ gì đó còn tồn tại ngoài khu vực khép kín đầy ám ảnh này? Tôi không biết, nhưng tôi biết chắc chắn, những bóng ma trong ngôi trường này sẽ không dễ dàng để chúng tôi bước chân ra ngoài... trừ khi chúng ta tìm được Last Save Point - một lối thoát, một điểm tựa cuối cùng, hay đơn giản là một chút hy vọng sống sót giữa biển chết chóc.