Like A Palette Cuộc sống của Jin, cô tân sinh viên năm nhất với mái tóc dài óng ả và nụ cười rạng rỡ, vốn dĩ trôi qua êm đềm như bức tranh màu nước dịu dàng. Những buổi sáng cà phê sữa đá bên hồ sen trường đại học, những buổi chiều lang thang thư viện với chồng sách dày cui, mọi thứ đều trọn vẹn đến mức cô đôi khi tự hỏi liệu hạnh phúc có phải lúc nào cũng giản đơn thế này. Thế rồi, mọi thứ thay đổi vào một buổi chiều thu se sắt, khi Jin vô tình chạm mặt đàn chị Dao – hoa khôi năm ngoái, biểu tượng sắc đẹp khiến bao chàng trai và cả vài cô nàng phải ngoái nhìn. Dao đẹp theo kiểu lạnh lùng chết người: mái tóc đen nhánh buông xõa, đôi mắt phượng sắc lẹm ẩn chứa biết bao bí mật, và nụ cười hiếm hoi chỉ dành cho những ai xứng đáng. Nhưng với Jin, Dao lại nhìn bằng ánh mắt đầy gai góc, như thể cô nàng tân binh này đã vô tình giẫm lên lãnh địa riêng tư nhất của chị. Ánh nhìn ấy quét qua, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại, tim Jin thắt nghẹt, bước chân cô khựng lại giữa hành lang đông đúc. Không lời giải thích, không lý do rõ ràng, chỉ toàn những cái liếc xéo đầy thách thức mỗi khi họ tình cờ đụng độ ở căng-tin hay sân bóng rổ. Điều khiến Jin mất ngủ triền miên chính là cú twist từ trường: kết quả bình chọn hoa khôi mới được công bố rầm rộ trên diễn đàn sinh viên, và cái tên Jin đứng đầu bảng. Cô chỉ cười trừ, nghĩ đó là trò đùa của bạn bè, nhưng thực tế thì không. Và đỉnh điểm của sự điên rồ: ban quản lý sinh viên quyết định phân công đàn chị Dao – cựu hoa khôi kiêm thủ lĩnh hội cựu sinh viên – làm cố vấn hướng dẫn riêng cho tân binh Jin. "Để truyền kinh nghiệm, để trường ta luôn giữ vững truyền thống sắc đẹp," thầy hiệu trưởng cười toe toét trong buổi lễ. Từ đó, Jin bị đẩy vào vòng xoáy không lối thoát. Những buổi họp cố vấn bắt buộc ở văn phòng hội sinh viên, nơi Dao ngồi đối diện với giọng nói trầm ấm nhưng đầy mỉa mai: "Em nghĩ làm hoa khôi dễ lắm à? Phải biết cách giữ vị trí chứ không phải ngồi không để người khác cướp mất." Những lần cùng tham gia sự kiện trường, Dao luôn ở bên cạnh, ánh mắt theo dõi từng cử chỉ của Jin như thể đang đánh giá một đối thủ. Jin cố né tránh bằng cách trốn trong lớp học muộn hay giả vờ bận rộn với dự án nhóm, nhưng số phận cứ đẩy họ va chạm: cùng xếp hàng mua vé xem phim hội trường, cùng mắc mưa chạy về ký túc xá, thậm chí cùng bị kẹt thang máy vào giờ cao điểm. Dần dần, dưới lớp vỏ địch ý ấy, Jin nhận ra những khoảng lặng lạ lùng. Dao đôi khi buột miệng khen ngợi gu ăn mặc của cô, hay lén đưa khăn giấy khi Jin hắt xì vì dị ứng phấn hoa. Còn Dao, đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo, dường như đang che giấu một nỗi niềm riêng tư – có lẽ là áp lực từ ngôi vị hoa khôi năm xưa, hay một vết thương lòng chưa lành. Hai tông màu đối lập ấy bắt đầu hòa quyện, tạo nên bức tranh Like A Palette đầy bất ngờ: từ thù địch sang tò mò, từ căng thẳng sang những rung động đầu tiên không tên. Jin không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô chắc chắn một điều – chị em họ đã bị ràng buộc chặt chẽ, cuốn theo dòng chảy của những ngày tháng đại học đầy màu sắc.