Lilly Mất Tích (Phần 1) Buổi sáng đó, ánh nắng mùa hè lọc qua các tấm rèm cửa sổ cũ kỹ, vẽ thành những hình vuông vàng vọt lên mặt sàn gỗ đã phai màu. Gia đình cô ấy – hay chính xác hơn, ngôi nhà của bà ngoại – vẫn ngủ trong sự tĩnh lặng đặc trưng của những ngày cuối tuần. Chỉ có tiếng chim sẻ gọi nhau ngoài hàng cây bàng, và tiếng máy lọc nước cũ kĩ trong bếp chạy ì ạch. Lilly không phải là đứa trẻ mù quáng. Mười bảy tuổi, cô có đôi mắt sắc lạnh và một cái nhìn về thế giới như thể đã sống đủ lâu để thấy hết sự dối trá. Cô thích sự im lặng, thích những cuốn sách bìa cứng cũ kỹ trong gác xép, và thích đi dạo một mình ven con khe nhỏ sau vườn, nơi tiếng nước chảy líu lo và bóng râm xanh mát che khuất ánh mặt trời. Việc cô biến mất, ban đầu, không ai để ý. Bà ngoại cứ nghĩ cô đang đọc sĩ trong phòng. Anh trai, Jake, chắc chắn Lilly đang ở trong phòng khách nghe nhạc. Mẹ cô – người phụ nữ bộn bề công việc và những mối quan hệ phức tạp – chỉ gọi điện qua một cái, giọng nửa thắc mắc nửa vô tình: “Lilly đâu rồi? Có thấy cô ấy không?”. Rồi cũng thôi, bà nghĩ con gái mình lớn rồi, có thể tự do đi chơi. Nhưng đến bữa trưa, khi mùi thịt nướng từ nhà hàng gửi về tỏa ngập nhà, và bóng nghiêng dài của cái cây đào ngoài sân chỉ cònin một nửa, sự tĩnh lặng bắt đầu biến thành một thứ gì đó đông cứng. Chiếc điện thoại cô vẫn giữ trên bàn, bịt kín trong một chiếc Case da cũ. Chiếc vali nhỏ, cô thường dùng khi đi chơi xa, không thấy đâu. Cái áo khoác len màu xám, cô hay mặc những ngày se lạnh, vẫn treo ở cần gỗ ở hành lang. Không có dấu hiệu đấu tranh. Không có tin nhắn. Không có lời từ biệt. Thứ gì đó trong không khí bắt đầu rung động. Một phỏng đoán nhỏ, rồi thành một làn sóng lo âu mỏng manh. Jake lục tung phòng cô em. Một cuốn sách tạp chí về thiên nhiên mở sổ sách ở trang 43 – bài viết về những loài thực vật có nguồn gốc từ vùng núi xa xôi. Một tấm ảnh cũ, être về năm Lilly mười ba tuổi, đứng cười bên bờ sông trong chiếc váy vải hàng. Dưới ảnh, có một dòng chữ viết tay nhỏ, mờ mờ: “Chỗ này là của chúng ta.”. Không ai biết “chỗ này” là ở đâu. Cô hàng xóm già, bà Rose, nhìn thấy Lilly lần cuối vào lúc tám giờ sáng. “Cô bé cầm một cái túi vải, trông như định đi đâu đó,” bà nói, giọng khẽ run. “Nhưng cô ấy không đi qua con đường lớn. Cô ấy rẽ vào khu rừng nhỏ phía sau đồi, cái khu rừng cũ, người ta bảo là có ma.Lilly Mất Tích. Ba chữ đó, lần đầu tiên, được thốt ra trong bữa cơm trưa vắng lặng. Nó vang lên như một cái tát. Không phải là “Lilly đi đâu chưa về” hay “Lilly chậm quá”. Là “Mất tích”. Một từ khô khan, vô cảm, nhưng lại chứa đựng tất cả mọi nỗi sợ hãi, tất cả những câu hỏi không lời. Đến chiều, bóng đổ dài và lạnh. Quãng đường Lilly thường đi bộ từ nhà đến bến xe buýt cũ – hai kilomet – được lật tung lên bởi những bước chân người lạ, tiếng súng trường hụt của cảnh sát, và những ánh mắt lo âu của người dân trong xóm. Họ tìm trong những bụi cây cổ thụ, dưới những bậc đá rêu phong, gọi tên cô trong những giọng nói căng thẳng. Nhưng chỉ có tiếng gió vi vu qua các thân cây, và tiếng lá rụng xào xạc. Lilly không để lại dấu vết. Không một mảnh vụn, không một chiếc khăn tay, không một câu trả lời. Trong căn phòng nhỏ, lọ hoa cô tự mua hôm sinh nhật – một bó hoa cúc vàng khô đi – vẫn đặt trên bàn. Hoặc ít nhất là nơi mọi người nghĩ cô đã bỏ nó. Jake, trong cơn bực tức và sợ hãi, đã vô tình hất ngã chiếc lọ. Nhưng khi anh cúi xuống nhặt, tay run rẩy chạm vào thứ gì đó lạnh, cứng, kẹp sau tờ giấy quảng cáo cũ dán dưới đáy lọ. Đó là tấm ảnh của một người đàn ông. Gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt hơi lạnh. Ảnh không có chữ, không ghi chú. Chỉ một bức ảnh đen trắng, cất giấu kỹ trong chiếc lọ hoa khô của Lilly. Một bí mật nhỏ bé, nhưng lạnh lẽo đến tận xương. Và trong khoảnh khắc ấy, Jake hiểu rằng sự mất tích của Lilly không phải là một vụ trốn chạy ngẫu nhiên. Đó là một hành động. Một hành trình bí mật, được lên kế hoạch từ lâu, với một điểm đến mà cô chưa bao giờ tiết lộ. Tấm ảnh kia chỉ là một mảnh ghép đầu tiên, lạnh lùng và im lặng, trôi nổi trong một căn phòng đang chậm rãi chìm vào nỗi sợ. Phần đầu của câu chuyện đã kết thúc bằng một dấu hỏi, và những mảnh ghp tiếp theo, nếu có, đang nằm ở đâu đó ngoài kia, trong bóng tối của những ngọn núi xa xôi, hoặc sâu thẳm trong quá khứ mà Lilly cố gắng chạy trốn.