Căn nhà của Lilly từng rất ấm cúng. Giờ đây, nó chỉ còn là một không gian trống rỗng, mỗi bức tường đều ghi lại những ký ức bị lãng quên. Lilly sống một mình trong sự tách biệt hoàn toàn đó, nơi mà tiếng chuông điện thoại vang lên cũng thành một sự xâm phạm. Rồi một ngày nọ, ngay giữa sự tịt mût ấy, có một bóng ma xuất hiện. Không phải bóng ma bằng xương thịt, mà là một bóng ma tên, một tiếng gọi, một hình hài mỏng manh trong giấc mơ của người mẹ. Đó là hình ảnh của đứa con gái đã khuất, với đôi mắt to và sự hiện diện nhẹ nhàng như một làn khói. Người mẹ, từ lâu đã chôn vùi mình trong mặc cảm tội lỗi, bỗng nhiên thấy mình không còn một mình nữa. Nhưng sự hiện diện của hồn ma ấy không phải là sự an ủi. Nó như một cái ghim cắm vào lương tâm đã héo rũ,-day trực tiếp vào những vết thương chưa lành. Sự cô độc của Lilly - cũng chính là sự cô độc của người mẹ - bỗng chốc trở thành một phòng thí nghiệm cho cùng một nỗi ám ảnh. Và rồi, những viên thuốc, những thứ cô uống để chống lại cái lạnh và sự im lặng, bỗng dưng phát huy tác dụng theo một cách tàn bạo. Chúng không xóa đi bóng ma, mà反而 phóng đại nó. Trong cơn sốt rực như lửa, những ảo giác trở nên sống động một cách đáng sợ. Người mẹ thấy đứa con gái trước mắt, subin từ đâu, với nụ cười trên môi và những vết đen trên cổ tay. Nhưng đây chỉ là những ảo ảnh mà ma túy vẽ nên, một bản hòa ca điên loạn từ chính chất gây nghiện trong máu. Trong cơn sốt đó, sự mặc cảm tội lỗi bật thành một sự điên loạn trần trụi. Cô vồ lấy những hình ảnh ma quái đó, ôm lấy chúng, chất vấn chúng, khóc lóc với chúng, giữa căn nhà trống rỗng mà Lilly - trong thân xác đã héo khô - vẫn sống một mình, bị bỏ lại phía sau bởi chính cơn mê sảng đang cướp đi người mẹ của mình. Sự im lặng trong căn nhà ngày càng trở nên nặng trĩu, sự cô đơn của Lilly bỗng chốc trở thành một thứ bị đánh cắp, một mảnh đời bị chiếm đoạt bởi những bóng ma trong đầu.