Owen xuất hiện sau năm năm trốn chạy không phải là một sự xuất hiện đơn thuần. Đó là một cơn động đất nhỏ, một bước chân vang lên trong căn phòng tối, phá vỡ sự ổn định mà Hannah và Bailey gắng gượng xây dựng qua từng ngày. Năm năm – một khoảng thời gian đủ dài để đứa trẻ Bailey lớn lên thành cô gái, đủ để Hannah học cách sống trong im lặng và lo lắng, đủ để tên tuổi Owen trôi vào quên lãng như một cơn ác mộng cũ.
Nhưng giờ đây, ánh đèn đường phủ lên bóng lưng ông ta vẫn còn nguyên vẻ phờ phạc của kẻ lưu vong. Có lẽ ông ta mang theo một sự thật, hoặc một món nợ cực kỳ lớn. Và khi bóng dáng ấy hiện ra, quá khứ – cái thứ họ tưởng đã chôn vùi sâu – không chờ đợi. Nó lập tức trở lại, với đầy đủ những tiếng thì thầm, những câu hỏi chưa trả lời và những con người muốn tìm ra Owen để thanh toán.
Hannah và Bailey lập tức đứng ở hai phía của một trò chơi không ai muốn chơi. Đối với Hannah, đây là cuộc chiến bảo vệ gia đình mới, mái nhà run rẩy vững chắc sau biến cố. Với Bailey, đây là cơ hội cuối cùng để hiểu về người cha mà cô chỉ biết qua những câu chuyện đứt đoạn và sự thiếu vắng đầy ám ảnh. Hai người họ, vốn đã bị chia rẽ bởi chính sự vắng mặt của Owen, giờ phải đứng sát lại, nương tựa vào nhau để tìm kiếm một lối thoát.
Họ không còn là những nạn nhân thụ động. Họ trở thành những thợ săn, những nhà thám hiểm trong chính ngôi nhà của mình. Họ lục lạo qua những ký ức mờ ảo, những tài liệu cũ kỹ, và những mối quan hệ đã cắt đứt, cố gắng lắp ráp lại bức tranh về gia đình trước đây. Mỗi bước đi, mỗi manh mối họ tìm thấy, đều có thể dẫn họ đến sự tái hợp, hoặc cũng có thể là cái bẫy cuối cùng do quá khứ giăng ra.
Cuộc đua không chỉ là về thời gian, mà còn về niềm tin. Họ phải tìm được cách để Owen trở về như một phần của họ, chứ không phải là một mối đe dọa, trước khi những kẻ từ quá khứ tìm thấy ông ta – và khi đó, tất cả sẽ không còn là cơ hội mà là kết thúc. “Lời Nhắn Cuối Cùng” có lẽ không phải là thứ Owen nói ra, mà là điều mà Hannah và Bailey phải tìm ra và nói với chính mình, trước khi bức tường đổ sụp hoàn toàn.