Lục Trình Văn chẳng hề muốn vĩnh viễn gánh lấy cái danh “ác nhân số một” trong cuốn tiểu thuyết Hoa Giang Nguyệt. Khi tỉnh lại giữa thế giới này, trong đầu chỉ một ý duy nhất: sống. Sống lặng lẽ, sống kín đáo, sống như một bóng ma không ai để ý, tránh mọi ánh mắt và mọi tình huống có thể khiến cái chết trong kịch bản sớm rơi vào mình. Anh cúi đầu, ăn nói ôn hòa, dùng hết tất cả kỹ năng “nước chảy không sân” mình học được từ thế giới cũ để len lỏi qua từng ngày tháng. Anh thậm chí còn làm việc vài lần “anh hùng cứu thế” vụng về, chỉ để đóng vai trò phụ, lặng lẽ biến mất sau khi đã hoàn thành vai trò “chướng ngại vật” cho nữ chính. Thế rồi, điều kỳ quái xảy ra. Không phải vì anh làm điều gì đặc biệt, mà chính vì sự tỉnh táo quá mức trong đầu mình - một sự tỉnh táo khác biệt, gần như là một dòng suy nghĩ rõ ràng, mạnh mẽ, không bị che khuất bởi cảm xúc hay quy tắc của thế giới này. Và những dòng suy nghĩ ấy, vô tình, phát ra một loại “tín hiệu” lạ. Một buổi tối, khi nữ chính chính - Lâm Tuyền - căng thẳng nghĩ về kẻ thù đang rình rập, bỗng nhiên, trong đầu cô vang lên một âm thanh rõ ràng, lạnh lùng, phân tích tình hình một cách logic và máy móc như một người đưa ra báo cáo: “Kẻ địch sẽ ra tay sau ba canh giờ nữa, đường thoát thân ở hướng Đông Nam, nhưng có bẫy.”. Lâm Tuyền giật mình, nhìn quanh. Không ai. Cô tưởng mình quá mệt. Nhưng đó chỉ là khởi đầu. Dần dần, mỗi khi Lục Trình Văn suy nghĩ sâu sắc, nhận định một vấn đề nào đó, những suy nghĩ ấy lại “rò rỉ” ra, được một trong số các nữ chính - người có tâm trí nhạy bén và kết nối kỳ lạ với thế giới này - nghe thấy. Ban đầu là những mảnh vụn, như một tiếng thì thầm vô hình. Rồi càng ngày càng rõ. Họ bắt đầu nghe thấy những phân tích của một “giọng nói thứ ba” vô hình, logic, lạnh lùng, đôi khi cay nghiệt, về chiến thuật, về tâm lý, về bản chất của chính các nhân vật. Một cô gái nhút nhát nghe thấy “Giọng nói” ấy khuyên cô trốn tránh cũng như cần phải đối mặt. Một cô gái quyền lực nghe thấy nó phân tích điểm yếu của chính mình một cách tàn nhẫn. Lục Trình Văn, vô tình, đã trở thành một “bộ não định hướng” bên ngoài, một luồng suy nghĩ bất thường mà các nữ chính có thể tiếp nhận được. Hệ lụy là khủng khiếp. Kịch bản tan rã. Sự “hiểu lầm” giữa các nữ chính với nhau, giữa họ và nam chính Cố Trảm Thiên, dần được hòa tan bởi những suy nghĩ “ngoài lề” ấy. Chúng không chỉ giúp họ nhìn thấu mưu đồ, mà còn khiến họ nhìn thấy đằng sau những lời nói, những hành động. Tình thân, hận thù, lòng tin - tất cả đều bị xáo trộn. Thế giới nhỏ bé của tiểu thuyết, vốn chỉ xoay quanh một vài mối quan hệ định sẵn, bỗng trở nên phức tạp, sống động và khó lường vì có thêm một “thính giác tâm linh” bí mật. Lục Trình Văn, lúc đầu kinh hãi, sau đó bối rối, cuối cùng chậm rãi hiểu ra. Cái chết vẫn còn đó, nhưng nó không còn là mối đe dọa duy nhất. Anh đã vô tình kéo theo cả một cơn bão tâm can vào cuộc chơi định mệnh. Và trong cơn bão ấy, anh thấy được cái bóng của Cố Trảm Thiên - nam chính vốn cũng đang mơ hồ cảm nhận được sự xáo trộn, nhưng không biết nguồn cơn, nhưng trong ánh mắt hắn, Lục Trình Văn thấy một sự đồng cảm lạ lùng. Cả hai đều là những “kẻ ngoại lai” trong câu chuyện, bị ép phải đi theo lộ trình người khác vạch ra. Một đêm trăng, dưới bóng cây to trên sườn núi, Lục Trình Văn đối mặt với Cố Trảm Thiên. Không có lời tục tĩu, không có trận đấu đầu tiên. Chỉ là một câu hỏi khô khan của Lục Trình Văn: “Anh có nghe thấy tiếng nói lạ trong đầu mình không?… Của một người không phải mình, nhưng lại nói những điều rất có lý.” Cố Trảm Thiên, người vốn lạnh lùng, khó gần, chỉ nhìn anh thật lâu, rồi gật đầu một cái. Trong mắt hắn, không còn sự nghi ngờ hay thù địch. Có chỉ là một sự tỉnh táo lạnh lùng, và một quyết tâm mới. Từ đó, một liên minh kỳ quái nảy sinh. Lục Trình Văn dùng những suy nghĩ “kỳ dị” của mình - vốn là sự phản ánh chân lý về thế giới và con người trong tiểu thuyết, xuyên qua lớp vỏ số phận - để chỉ đường, phân tích đối thủ, lên kế hoạch. Cố Trảm Thiên dùng sức mạnh, danh vọng và tài năng chiến lầu thiên phú để thực thi. Họ không còn là “phản diện” và “nam chính” trong kịch bản. Họ trở thành hai nhà khoa học kỳ quái, cùng nhau thử nghiệm “bản đồ thực tế” mới mà không ai thiết lập, cùng nhau tìm kiếm những “rạn nứt” trên bức tường thiên đạo, nơi định mệnh được viết. Lục Trình Văn bắt đầu đặt câu hỏi lớn: Liệu số phận có phải chỉ là một kịch bản cứng nhắc? Liệu “Thiên đạo” - thứ đang điều khiển tất cả - có phải chỉ là một ý thức tập thể, một luồng năng lượng khổng lồ do chính những suy nghĩ, kỳ vọng của tất cả nhân vật tạo nên? Và nếu vậy, liệu việc thay đổi ý thức của các nhân vật chính - bằng cách khiến họ nghe thấy những suy nghĩ đa chiều, những lý lẽ khác biệt - có phải là cách duy nhất để phá vỡ lồng giam số phận? “Lòng anh khó đoán?” - Cố Trảm Thiên từng hỏi anh như thế, giọng đầy ẩn ý. Lục Trình Văn cười khẽ. “Không phải lòng anh khó đoán. Là vì anh chưa từng thử nghe thấy những suy nghĩ của chính mình một cách thật sự trong một thế giới chỉ muốn anh hét lên một âm thanh duy nhất.” Anh chỉ lên trời, nơi một màn hình vô hình đang hiển thị những mũi tên định sẵn. “Chúng ta không còn theo kịch bản nữa. Chúng ta đang viết lại câu chuyện. Mà câu chuyện mới này…” Anh ném một cái nhìn về phía những ngôi sao, nơi những nữ chính đang dần hiểu ra điều gì đang xảy ra, “…cần đến một người có cái đầu lạnh, và một trái tim đủ nóng để đánh đổ cả một thiên đạo.” Họ tiến về phía trước, không còn để ý đến “nhân vật phản diện” hay “anh hùng”. Chỉ còn hai người đàn ông, cùng một mục tiêu: tìm đường sống, và tìm lại chính mình - cái tôi mà thế giới này, và cả thế giới trước kia, từng cố tình xóa nhòa. Đường về nhà, có lẽ, không phải là một cánh cửa vật lý, mà là một sự thức tỉnh hoàn toàn về bản chất của câu chuyện, và một quyết tâm đủ mạnh để viết nên trang cuối theo ý mình. Và “Lòng Anh Không Khó Đoán” - bởi vì từ đầu đến cuối, anh chỉ đang tìm đường để sống, một cách bình thường nhất, trong một thế giới đã định sẵn anh phải chết. Mọi sự phức tạp sau đó, đều là hệ quả của một sự tỉnh táo quá đỗi bình thường ấy.