"Long Tộc Trừ Ma: Mã Tiểu Linh"
(Phần Mở Rộng)
---
Bóng đêm phủ xuống phố cổ như một lớp mực đặc quánh, trong cái lạnh thấu xương ấy, chỉ có tiếng chuông gió bằng đồng đeo trên cổ tay Mã Tiểu Linh là dám vang lên. Nàng đứng trước căn nhà hoang đổ nát, tay giữ chặt chiếc "Long Tộc Linh Phù" – bảo vật gia tộc nhuốm máu bao đời yêu quái. Mùi tử khí xông thẳng lên mũi, nhưng thứ khiến gai ốc dựng đứng lại là dấu chân để lại trên nền đất ẩm: không phải người, cũng chẳng hẳn là ma. Máu đen, đặc quánh như nhựa đường, nhỏ từng giọt dọc lối đi…
"Xem ra ngươi cũng đã phát hiện ra rồi." Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, khiến Mã Tiểu Linh giật nảy mình. Hắn xuất hiện tựa như một làn sương mù – gương mặt tuấn tú đến bất tử dưới ánh trăng, nhưng đôi mắt đỏ như máu phản chiếu thứ quang phạm vi người thường không dám nhìn thẳng. Huyết tộc. Kẻ mà hết thảy truyền nhân trừ tà như nàng đều phải săn lùng, giờ lại đứng đây, cười khẩy trước vũ khí nàng đang giơ lên.
"Đừng vội." Hắn ném xuống đất một mảnh "Huyết Ngọc Bội" nhuốm vết rạn nứt. "Huyết Tộc chúng ta cũng có thứ muốn bảo vệ. Có kẻ đang mượn danh nghĩa 'trường sinh' để phá vỡ Cửu U Trấn Ấn – lão già đó nếu thức tỉnh, thì cả nhân gian lẫn huyết tộc đều diệt vong."
Liếc nhìn hòn ngọc, Mã Tiểu Linh chợt nhói tim. Tiền kiếp… Những mảnh ký ức ập về: kiếm khí của hắn xuyên qua người nàng trên chiến trường trăm năm trước, giọt máu hận thù ấy nay lại nóng bỏng trong huyết quản chính mình. Kẻ giết chết tiền thân của nàng – Diệp Vô Sam – giờ lại bày tỏ muốn hợp tác?
Thế nhưng, khi cả hai đột nhập vào hang ổ của "Ngũ Độc Ma Tôn" – kẻ chủ mưu phá giải trấn ấn – cánh tay đẫm máu của Diệp Vô Sam đã che chắn cho nàng trước đòn độc chí mạng. Trong phút hấp hối, hắn thều thào: "Kiếp trước, ta chém kiếm vì tộc chiến. Kiếp này… xin đừng để máu của ngươi lại nhuộm đỏ tay ta lần nữa."
Lời ấy khiến Long Tộc Trừ Ma trong Mã Tiểu Linh gào thét phản đối – nhưng trái tim con người mới thức tỉnh trong nàng đã đưa tay ra, vẽ "Huyết Hợp Trận" – kết nối sinh mệnh cả hai. Vật đổi sao dời, linh lực của trừ tà sư và sức mạnh bất tử huyết tộc dung hợp, khiến "Cửu Thiên Trảm Ma Đao" – bảo khí vốn đã ngủ yên ngàn năm – bừng sáng dưới đáy vực Tà Khí…
Trận chiến cuối cùng nổ ra giữa lòng đại thành phố – kẻ đứng sau mọi âm mưu không ai khác chính là "Thiên Kế Tôn", hóa thân của lòng tham nhân loại. Hắn cười gằn khi thấy 2 kẻ thù truyền kiếp chung tay: "Đạo – Ma vốn một thể, các ngươi chẳng qua cỏ rác trước quy luật Hủy Diệt!"
Giữa lúc tưởng chừng vô vọng, Mã Tiểu Linh chợt nhớ lại Lời Nguyền Tiền Kiếp:
"Máu ta vấy lên kiếm người,
Dùng sinh mệnh này dập tắt hận thù..."
Nàng mỉm cười, đưa Long Tộc Linh Phù đâm vào tim mình. Diệp Vô Sam gào lên thất thanh, nhưng ngay khi máu nàng chạm vào Cửu U Trấn Ấn, ánh sáng bạc vỡ òa – toàn bộ tà khí bị thiêu rụi trong khoảnh khắc.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, bên gối nàng chỉ còn một mảnh Huyết Ngọc Bội vỡ đôi, cùng chữ viết bằng mực máu:
"Ta đi tìm cách hóa giải trường sinh – để lần tái ngộ, ngươi không phải chém ta như kiếp trước."
---
Mùa thu năm sau, tại ngôi mộ cổ vô danh ven sông, Mã Tiểu Linh thắp nén nhang. Khói hương quyện vào hơi sương, thoảng tiếng cười khẩy quen thuộc từ bóng cây già:
"Long Tộc Trừ Ma… vẫn sống dai thế à?"
Diệp Vô Sam đứng đó, mái tóc bạc trắng như cước. Dấu Huyết Tộc trên trán đã biến mất.
Cả hai cùng xoay người hướng về phía chân trời đang dâng lên từng lớp Hắc Vân mới – màn kịch lớn hơn sắp mở ra…
> (Kết thúc Phần Mở Rộng nhưng để ngỏ cao trào mới)