Trong lúc thế giới chao đảo dưới bóng tối bủa vây, từng mảnh đời rệu rã như than hồng sắp tàn lụi. Những con người tưởng chừng không bao giờ gặp nhau ấy – cựu binh mất phương hướng, thiên tài công nghệ cô độc, nữ y tá mang trái tim rướm máu – chụm vai nhau dưới ngọn Lửa Tái Sinh bập bùng giữa đống tro tàn. Không phải phép màu, mà chính nghi lễ họ cùng thực hiện bằng máu và nước mắt đã thổi bùng thứ ánh sáng nguyên thủy ấy. Mười bốn bàn tay nứt nẻ phủ đầy bụi đất, mười bốn đôi mắt đỏ hoe vì khói bom, cùng nghển cổ nhìn lên ngọn lửa xé toạc màn đêm. Thứ ánh sáng vàng cam ấy chảy vào từng vết thương thành sức mạnh, biển dầu loang trên vịnh thành bó đuốc khổng lồ thiêu rụi hạm đội quỷ. Cô gái nhỏ run rẩy giơ cao bàn tay trái – ngón út cụt mất hai đốt – hướng về phía đám quái vật đang gầm rú, để rồi một tiếng nổ chấn động địa cầu bùng lên từ chính vết thương ấy. Bình minh trở về trên xác tàu ngoại lai nóng hổi mùi kim loại chảy. Đống đổ nát rực lên hàng ngàn đốm Lửa Tái Sinh nhỏ li ti, từng mảnh vụn biết thành lò lửa ấp ủ mầm sống mới. Không ai hô hào khẩu hiệu, chẳng bàn luận về "công lý" hay "bóng tối". Họ chỉ lặng lẽ nhóm lên những ngọn lửa con từ ngọn cờ đại, nhuốm đen khói thuốc súng mà trao cho đàn trẻ sơ sinh đầu tiên chào đời sau thảm họa...