Gió thu mang mùi lá mục thổi qua phủ Trường Minh, nghẹt thở bởi mùi gỗ quý đốt hương trộn lẫn mùi rượu ngọt của bữa yến tiệc tối nay. Âm Chu cúi đầu, chỉnh lại tà áo vải thô sờn cổ của cái tên Tạ Diễm—gã cháu trai xa lắc xa lơ của quản gia phủ, mới từ biên ải về, tay còn đầy vết chai sạn của người hay khiêng lương thực. Dưới lớp áo ấy, chiếc ngọc bội khắc hình rồng nhỏ xíu ẩn dưới ngực áo, là thứ chỉ có lão hoàng đế sắp băng hà và hắn biết.
Hắn vào phủ này đã ba tháng, mục đích duy nhất là tìm 300.000 lạng quân hưởng thất lạc ba năm trước, dấu vết dẫn thẳng đến phủ Trường Minh—gia tộc nắm giữ nửa thuế lương thực quân đội cả nước. Gửi quan thanh tra công khai? Cha hắn còn chưa yên vị đã chớm nội loạn. Hắn chỉ có thể tự mình cầm lấy dao, len lỏi vào hang hổ, chứ không được phép để lộ thân phận thái tử dù chỉ một câu nói sơ sẩy.
Cổ Vũ Lân đứng ở góc bàn tiệc, tay bưng khay rượu, ngón tay cái thấm mực đen từ những đêm ngồi chép sổ sách cho phủ. Sáu tháng làm kế toán cấp thấp, nàng đã mò được hết ngõ ngách phủ, chỉ chờ dịp Mid-Autumn này để trộm chiếc chìa khóa tủ hồ sơ phía tây. Nàng có một mảnh lụa cũ, nửa chữ "Cổ" thêu nát, một giấc mơ lặp đi lặp lại về người đàn bà mặc áo đỏ đẩy nàng xuống giếng, và ký ức mơ hồ về một gia đình bị thiêu cháy trong ngôi chùa ngoại thành mười lăm năm trước. Nàng không cần gì hơn: tìm ra kẻ đã hạ lệnh đốt chùa, giết hết người nhà nàng—những người từng làm quan thanh tra bị cử đến điều tra gian lận lương thực của phủ Trường Minh.
Hai người gặp nhau lúc canh ba, ở thư phòng riêng của Cổ Trường Minh. Âm Chu vừa vươn tay lấy cuốn sổ thuế lương thực dưới đống giấy tờ, Vũ Lân vừa với lấy chiếc chìa khóa treo trên mắc áo. Lòng bàn tay họ cùng chạm vào nghiên mực đồng, tiếng loảng xoảng vang lên giữa không gian im lìm.
Bước chân của lính canh vang lên ở hành lang ngoài.
Âm Chu rút dao găm từ trong ống tay áo, lưỡi dao sáng lạnh chĩa thẳng vào cổ Vũ Lân, trong đầu hắn loé lên ý nghĩ: Nàng là người của Cổ Trường Minh, được lệnh giết kẻ xâm nhập. "Đừng động, nếu nàng kêu một tiếng, ta sẽ—"
Vũ Lân không sợ, tay rút chiếc ghim tóc rỉ sét nàng đã mài sắc suốt mấy tháng qua, mũi ghim chỉ cách mắt hắn một tấc, nàng cũng đang nghĩ: Gã này là kẻ được thuê tới lấy mảnh lụa của gia đình tôi, giết hết người biết chuyện. "Cậu là ai? Tại sao ở đây?"
Họ nhận ra đối phương không phải kẻ thù của mình khi cùng nghe thấy tiếng Cổ Trường Minh gầm lên ngoài cửa: "Bắt sống kẻ xâm nhập! Chết sống đều được!" Vũ Lân lôi hắn vào lối đi bí mật sau giá sách nàng đã tìm thấy từ tháng trước, Âm Chu dùng tảng giấy tờ đồng đánh ngất tên lính canh đầu tiên. Họ trốn trong kho lương thực, mùi lúa mạch cũ và phân chuột nồng nặc, lạnh run lên vì mồ hôi thấm áo.
"Lưỡi dao trong tay của ta..." Âm Chu nhìn lưỡi dao găm vẫn cầm trên tay, nhớ lại lời dặn của lão hoàng đế trước khi hắn rời cung: "Khi cậu cầm lưỡi dao trong tay, đừng chỉ nhìn vào lưỡi sắc, hãy nhớ ai đang giữ cán dao. Quyền lực không nằm ở lưỡi sắc, mà ở người quyết định vung nó."
Vũ Lân cười nhạt, dùng đầu ghim tóc gãi vết xước trên cổ tay: "Lưỡi dao trong tay tôi không màng cán, chỉ màng cắt được sợi dây trói tôi vào quá khứ cháy đen kia. Mục tiêu của tôi và cậu trái ngược? Không, có khi là cùng một hướng—cậu tìm quân hưởng bị đánh cắp, tôi tìm kẻ đánh cắp nó, giết gia đình tôi. Cổ Trường Minh là kẻ hai đầu chịu đựng cả."
Họ bắt đầu hợp tác, không phải vì tin nhau, mà vì cả hai đều đang đứng trên bờ vực sinh tử. Cổ Trường Minh tính sổ sách mất tích, ra lệnh giết hết cấp dưới cấp thấp, đổ tội cho "Tạ Diễm" trộm bạc, sai sát thủ truy đuổi Vũ Lân. Trong cái thế giới mà từ phủ quan đến ngõ hẻm đều mang vỏ bọc: kẻ buôn lương thực là gián điệp, cô kế toán là con gái người bị hại, vị thái tử là kẻ chạy trốn mang tên giả, họ từng có lựa chọn: bỏ mặc đám người hầu vô tội bị chôn sống để che giấu vụ rò rỉ, hay quay lại cứu họ, mạo hiểm toàn bộ nhiệm vụ.
"Nếu cứu họ, chúng ta có thể chết." Âm Chu nói, lưỡi dao trong tay lấp lánh dưới ánh trăng lạnh từ khe cửa sổ kho, giọt mồ hôi rơi trên lưỡi sắc làm nó rớm lên chút ánh bạc.
"Còn không cứu, tôi sẽ sống cả đời với ký ức người ta chết thay mình." Vũ Lân đáp, ghim tóc đã sắc đến mức có thể cắt đứt sợi dây thừng giam giữ nàng suốt mười lăm năm.
Họ chọn cứu người. Đó cũng là lúc họ hiểu, cái thế giới đầy dối trá này, thứ gọi là quyền lực thực tế không nằm ở cuốn sổ thuế hay chức vị thái tử, mà nằm ở những lựa chọn sinh tử khi lưỡi dao trong tay run rẩy, vẫn quyết cắt đứt bóng tối. Cái liên minh bất đắc dĩ ấy, từ hai người mang mục đích trái ngược, dần thành sợi dây sống còn, cùng nhau bơi qua biển dối trá mà không ai dám buông tay—vì một khi buông, cả hai đều sẽ chìm xuống đáy vực không đáy của phủ Trường Minh.