Jessica sống những năm tháng thơ ấu trong căn nhà gỗ cũ kỹ ven rừng, nơi tiếng thì thào của mẹ cô trở thành nhạc nền quen thuộc hơn cả tiếng chim chóc. Mẹ cô - bà Eleanor - thường khóa mình trong buồng tối hàng tuần liền, tay run rẩy vẽ những ký hiệu kỳ quái lên tường nhà tắm. "Chúng đang theo dõi mẹ," giọng bà lạnh toát mỗi lần thốt ra câu ấy, mắt trắng dã nhìn xuyên qua vai Jessica như thể có bóng ma nào đó đang đứng phía sau. Hai mươi năm sau, căn bếp nhỏ của Jessica ở thành phố bỗng vang lên tiếng nước rỏ tí tách trong đêm khuya dù tất cả vòi đều khóa chặt. Những ngón tay bầm tím tự nhiên hiện trên cổ tay cô mỗi sáng thức dậy, mùi diêm sinh nồng nặc xộc vào mũi dù nhà không lò sưởi. Ký ức ùa về như thác lũ: hình ảnh mẹ cào xé mặt mình bằng móng tay cong vút, gào thét thứ ngôn ngữ gằn giọng chẳng giống bất kỳ thổ ngữ nào trên đời. "Không phải bệnh tâm thần đâu," Jessica thì thào với chính mình trong gương, tay lần theo vết xước dài kỳ lạ mới xuất hiện sau lưng. Cô nhớ rõ đêm mẹ mất - chiếc đèn dầu trong phòng ngủ bật sáng rực dù không một bóng người, tiếng cười khàn khàn vang lên từ góc tường ẩm mốc. Giờ đây, thứ gì đó đang lục lọi đồ đạc trong nhà bếp dưới tầng, tiếng chén dĩa va nhau lạch cạch từng nhịp như thể điệu nhạc ma quái. Jessica cầm chiếc nhật ký mẹ để lại, những dòng chữ loạn ngoằn ngoèo hiện ra dưới ánh đèn pin: "Chúng đến từ hầm mộ, bám theo dòng máu chúng ta..."