Khi rắc rối gõ cửa, nó không đến một mình. Nó lấn vào căn phòng chật chội của một người mẹ già, kèm theo hai cô con gái đã lâu không gọi nhau bằng "Maa Behen" như ngày xưa. Bà mẹ khựng lại, hai tay bám vào thành cửa gỗ nứt nẻ như cố g níu giữ một thứ gì đó sắp vỡ. Giữa họ, một tội ác đã xảy ra – thứ máu lạnh, thứ hoen rấm khó giặt sạch được, đang nằm im lìm dưới lớp gạch lát ẩm thấp. Nhưng nơi đây, khu tập thể cũ kỹ với hàng loạt cửa sổ đối diện hành lang, những căn phòng sát vách như tờ giấy dán tường, thì sự im lặng cũng là tiếng hô to. "Maa Behen" giờ đây là tiếng thì thầm giằng xé trong bóng tối, là cái siết tay chặt đến rợn người mỗi khi tiếng bước chân da diết ngoài hành lang. Vài tấc tường bê tông mỏng manh ấy chắn được cái nắng chiều cắt ngang phòng khách, nào chắn nổi ánh mắt tò mò le lói từ khe cửa hở? Làm sao che giấu thứ vết rách trong tâm hồn khi mùi canh cà ri bếp lếp below vẫn thoang thoang bay lên tầng, khi tiếng ồn ào từ căn hộ bên vang như màng nhĩ: tiếng trẻ khóc, tiếng hát xế chiều, tiếng vợ chồng cãi nhau vang cả ngày lẫn đêm? Tại nơi thứ hai này, nơi mọi người sống sờ sờ trong tầm nhìn của nhau, nơi chẳng bí mật nào thực sự có thể giữ kín, cả gia đình chỉ biết bưng kín miệng, cúi đầu đi qua ngày, mong rằng vết máu trên móng tay ai đó sẽ sớm phai mờ, mong rằng cánh cửa sau nhà luôn đóng kỹ, mong rằng... chẳng ai liếc nhìn sâu vào ánh mắt hoảng hốt của "Maa Behen" mỗi khi nghe thấy tiếng gõ cửa.