Manslaughter Memory Tô Nguyễn và Từ Trọng Văn, hai gã trai từng lăn lộn qua bao gió tanh mưa máu, vẫn cứ trung thành sắt son với nhau giữa vòng xoáy hiểm nguy và những màn lừa dối chồng chất. Chúng nó như hai thanh thép uốn cong mà chẳng gãy, lao đầu vào đánh nhau với lũ ác quỷ mang ý đồ đen tối – những kẻ lén lút giăng bẫy, rình rập trong bóng tối để nuốt chửng mọi thứ. Từ những cuộc rượt đuổi căng thẳng trên phố đêm Sài Gòn ẩm ướt, đến những đêm dài đào bới hồ sơ cũ kỹ đầy bụi bặm, chúng nó không ngơi nghỉ, đấm thẳng mặt cái ác, lật tung từng bí mật bị chôn vùi. Giữa guồng quay ấy, Tô Nguyễn nhớ lại những đêm dài tỉnh giấc vì tiếng súng vọng về từ quá khứ, còn Từ Trọng Văn thì cắn răng chịu đựng hình ảnh máu me bê bết trên tay mình. Chúng nó học cách ngồi lại với nhau, nhìn thẳng vào đống tro tàn hận thù – những vụ án cũ kỹ, những lời thề non hẹn biển giờ thành nỗi ám ảnh. Dần dần, chúng buông tay khỏi gánh nặng ấy, không phải bằng nước mắt sướt mướt mà bằng những cú đấm cuối cùng vào bóng ma. Giờ đây, chúng bước đi bên nhau trên con đường mới, nơi nắng gió tự do thổi qua, cười nói về những kế hoạch tương lai, tay bắt mặt mừng như chưa từng có Manslaughter Memory làm chúng suýt tan nát.