Gió lồng lộng qua những triền núi đỉnh đen, mùi máu tanh tưởi chưa kịp khô trên lưỡi đao. Hữu Thân Bất Phá - hoàng tử nước Thương - quất áo bào xoắn sọt, chân đạp "Lộng Vân Bộ" xoẹt một vệt chạp trắng ngàn trùng vây. Tiếng thét kinh hồn của Giang Ly giữa đám Lôi Hoàng Điểu đỏ như lửa, hắn đã chênh chẹt cái chết trong gang tấc. "Rẹt—!" Lửa tá như muôn vạn tia sét, cát bụi cuộn lên màn sương mờ, người kiếm phóng mình như sấm dạt ngang trời. Chỉ một thoáng chậm chân, Thái Nhất Tông đã mất đi một mệnh đệ tử tài hoa.
Đôi tay cố nắm chặt, ánh mắt hoàng tử thoáng rung lên: kẻ đang ngã gục dưới chân hắn, chiến bào rách tướp, máu nhuộm đỏ cả một vùng cát, nhưng tấm lòng son không hề lụi tàn. Từ đôi mắt ngời vẻ bất khuất của tiểu tử họ Giang, hắn thấy bóng mình ngày nào, khi còn trục xuất khỏi cung bá uỷ lạnh lùng. Luật lệ giang hồ chẳng màng đến hoàng tộc hay danh môn, đó là thứ ngôn ngữ chung duy nhất: "Thở còn lại, máu chưa cạn, thì kiếm vẫn vùng lên!"
Dặm trường Đại Hoang Nguyên mở ra như miệng hố diệt vong. Sóng vai hai người, bóng in thành một, gãy gãy gãy… tiếng vó ngựa nghệ đạp vỡ từng tảng đá đen bóng. Thương đội quán rượu rách nát, hai kẻ "mù tịt" về buôn bán vội dâng rượu mãi lời quản giáo trận. Lưỡi dao găm lạnh ngắt kề sâu gáy, chén mùi tạt thẳng mắt. Giang Ly bụng đói như cào mà mũi hướng về phía lợn quay vàng rụm. Tiếng "anh hùng cứu mỹ nhân" vang lên giữa chốn khách sài lang tất cả chỉ là màn kịch lật bài ngửa. Bắt đầu từ đây, vòng xoáy Mật Mã Sơn Hải Kinh lần lượt mở ải…
Nửa đêm sơn cốc, khi Hữu Thân Bất Phá nhích tay đốt lửa trại, những đôi mắt vàng lục mòn mỏi rừng rực nhìn từ khe đá. Một tiếng rống chấn động khiến băng giá tứ phía nứt toang. Chưa kịp với tay lên thương, Giang Ly nhận thân đỡ ngay đòn tấn công từ phía sau lung. Khiếp sợ? Chẳng qua chỉ là mấy chợt lướt ác, thây hoang thú đổ sóng soài trên vũng máu nóng. Màn đêm, luôn ngậm sẵn lưới bẫy mờ. Từng hòn đá khô bỗng xoay lục lạc, vùi chôn biết bao đời lữ khách!
"Khà khà, người của Thương quốc đeo giáp ngọc Long Tường? Mau nộp lại tấm bản đồ cổ trong ngươi!" Đám cướp sa mạc hung nhục như sói đói, đao phủ da phủ đầy bụi đất đen. Lần vung kiếm này, Giang Ly nhận ra hắn sắp trúng độc từ kẻ mũ trắng gió trôi nãy giờ. Môt lọn tóc đen lạnh ngát phật qua cổ học đồ mới khiến hắn giật mình tỉnh mộng. Tiếng gươm Hữu Thân chạm địch "xoẹt—" như xé toang bầu trời. Sự sống và cái chết kệt lại trong hơi thở ngắn ngủi. Từng viện binh khiến hai người hiểu nhau hơn cha huynh đệ ruột.
Lần đầu nhận được hạt châu kỳ bí, Giang Ly chưa thể ngờ nó chính là chìa khóa giải Mật Mã Sơn Hải Kinh, món báu vật khiến thiên hạ đổ máu. Khi mỹ nhân kiểu e lệ ngã vào vòng tay hắn dưới lầu đào hoa, trên tay nàng lấp lánh vòng ngọc ba đãi nước mà từ lâu đã bị lãng quên… Vó ngựa vùng đi trụt dốc tiên tri của định mệnh. Sóng gió liền năm chồng chất, càng cất giấu kỷ niệm năm nào đêm trường xối máu chó sói— khi hai chén rượu đụng vào nhau trước ánh lửa bập bùng.