Bridget đứng trước tấm bằng cử nhân văn học còn nguyên chỗ gấp nếp trong vali, nghe Lindsay vừa khuấy cà phê vừa hối: "Đóng đồ đi, chuyến xe đi Oakhaven còn 20 phút nữa thôi." 21 tuổi, tay trắng về túi tiền, mấy truyện ngắn gửi tạp chí văn học nhỏ toàn bị trả về, Bridget vẫn quyết tâm theo đuổi nghiệp viết, mà Lindsay - bạn thân từ cấp 3 vừa được nhận làm giáo viên tiểu học ở thị trấn mới, chính là cái phao duy nhất để cô không phải quay về quê làm hành chính như mẹ mong muốn.

Hai đứa thuê chung một căn hộ studio ở Oakhaven, bếp chỉ đủ đặt một cái lò vi sóng, Bridget sáng làm phục vụ quán cà phê 6 tiếng, chiều ngồi quán net viết bản thảo, tối về lại ôm đống giấy tờ sửa chữa, mệt mỏi đến mức có lúc cô định gác bút. Đến một sáng tháng 9, cô thấy tấm quảng cáo dán ở cửa tiệm tạp hóa khu nhà: Tuyển trợ lý điều hành cho tập đoàn Gloss, lương 65 triệu\/tháng, phụ cấp xe, chỗ ở miễn phí trong tòa nhà văn phòng, giờ làm linh hoạt. Lindsay cười khẩy bảo "lừa đảo đấy", nhưng Bridget vẫn mang theo bản thảo dang dở đi phỏng vấn.

Tòa nhà Gloss Tower cao 50 tầng, thang máy lạnh tanh tách, tiếp tân gọi tên cô trước khi dẫn vào văn phòng tầng cao nhất. Anthony Gloss ngồi sau bàn làm việc từ gỗ sồi, 55 tuổi, vest sẫm màu cắt may riêng, mùi nước hoa sandalwood thoang thoảng, mỉm cười khi Bridget chỉ ra lỗi đánh máy trong email mời phỏng vấn: "Tôi cần người để ý được tiểu tiết, nghề viết lách cũng cần điều đó, đúng không em?" Chưa đầy nửa tiếng, cô nhận được việc, không cần kinh nghiệm, chỉ dặn "làm tốt việc được giao, đừng dòm ngó chuyện không liên quan".

Lindsay lần đầu đến thăm cô ở căn hộ tầng 42, nhìn cửa sổ toàn kính nhìn ra toàn cảnh thị trấn, tủ lạnh đầy đồ ăn nhập khẩu, thang máy có người phục vụ gọi tên cô trước khi mở cửa, liền cười khúc khích: "Mày đúng là rơi vào hũ Mật Ngọt Xa Hoa rồi đấy, đời nào gặp được việc tốt thế này." Bridget cũng thấy vậy: giờ làm chỉ 4 tiếng mỗi ngày, còn lại cô ngồi góc làm việc rộng rãi trong văn phòng Anthony, mang theo laptop viết nốt tiểu thuyết lấy bối cảnh thị trấn quê mình, tiến độ nhanh gấp đôi lúc làm phục vụ. Có lần cô ghé căng-tin tòa nhà, gặp lại món bánh tart quả mâm xôi bà nội từng hay làm hồi nhỏ, ngọt lịm chua nhẹ, khiến cô viết được ngay một chương dài về ký ức tuổi thơ. Tuần nào Anthony cũng mời cô đi dự tiệc xa hoa, gặp mấy nhà xuất bản, đạo diễn phim, thậm chí hứa sẽ giới thiệu cô với biên tập viên ở New York nếu cô làm đủ một năm. Cô có thêm phụ cấp mua sách, mua bút mực đắt tiền, cuối tuần được dùng xe công đi về thăm bố mẹ, cuộc sống ngọt ngào đến mức cô từng nghĩ mình là người may mắn nhất thế giới.

Cho đến một chiều, cô đi lấy tài liệu trong ngăn kéo bàn Anthony, vô tình chạm vào xấp hồ sơ bìa đen không dán nhãn. Cửa văn phòng bật mở ngay lập tức, Anthony đóng sầm ngăn kéo, nụ cười thường ngày biến mất: "Đó là việc riêng, em không cần quan tâm." Lần khác, cô thấy anh đi gặp mấy người đàn ông mặc đồ tối tăm ở bãi đỗ xe, nói chuyện tiếng Tây Ban Nha cô không hiểu, lần nào về cũng ngửi thấy mùi xì gà đắt tiền và một mùi lạ, giống như kim loại rỉ sét. Có lần cô tìm thấy vết đỏ bầm trên cổ tay áo vest của anh, anh cười gượng nói là sốt cà chua từ bữa tối, nhưng vết đó đậm hơn, dính chặt vào sợi vải, giặt mãi không sạch.

Rồi cô gặp Sara ở tiệm cà phê gần tòa nhà, trợ lý cũ của Anthony, mặt tái mét, tay run run thì thầm: "Em nên nghỉ việc sớm đi, đừng giống tôi." Rồi chạy mất, để lại mẩu giấy ghi số điện thoại, bảo "gọi nếu em thấy nguy hiểm". Lindsay nghe xong giận dữ đòi cô dọn đồ về ngay, nhưng Bridget lưỡng lự: bản thảo của cô sắp hoàn thành, cô lại vừa nhận được tin Anthony sẽ giúp cô ký hợp đồng với nhà xuất bản lớn nhất vùng. Cô nghĩ mình chỉ cần làm tốt việc, không dòm ngó chuyện của anh, là sẽ ổn.

Cô không biết, cái hũ Mật Ngọt Xa Hoa ấy, càng ngọt thì càng dễ làm người ta mất cảnh giác—và cái giá phải trả cho nó, có khi là cả mạng sống.