Căn hộ thuê nhỏ nằm tầng 2 dãy chung cư cũ xây từ thập niên 70 ở Bình Thạnh, tường vàng bong tróc từng mảng, ban công chung treo đầy quần áo ướt của mấy hộ bên cạnh, tiếng karaoke từ quán bia dưới đất vang lên rõ mồn một mỗi tối. Nam với Minh sống ở đây tròn hai năm, từ hồi năm hai đại học: Nam học kiến trúc, cả ngày vùi đầu làm mô hình rạp hát thành phố thu nhỏ trên bàn ăn, móng tay dính đầy keo sữa; Minh học văn học, sưu tầm đống sách thơ cũ rách gáy xếp đầy bậu cửa sổ, mỗi sáng đều pha cà phê đá cho hai đứa, nhắc Nam lấy áo khoác trước khi đi học.
Hai đứa hay đùa nhau bằng câu “mắt nhắm mắt mở cũng biết nhau thôi”. Kiểu như Nam lục tung cả túi không thấy chìa khóa, Minh mở cửa ra cười toe toét giơ chìa khóa lên, bảo “Mày nghĩ gì tao biết rồi, mắt nhắm mắt mở mà”. Hay hôm Nam trằn trọc không ngủ được, Minh ôm nó vào lòng, thầm thì “Anh với em là kiểu thế, dù mắt mở hay nhắm, đều cảm nhận được nhau thôi”.
Mọi chuyện đổ vỡ vào một chiều thứ Ba. Nam đi thực tập về muộn, thấy chiếc Honda Win cũ của Minh không dựng ở góc quen thuộc, tim thắt lại. Mở cửa vào, căn hộ im lìm, chỉ có tiếng tủ lạnh rè rè. Giường bên phía Minh vẫn gấp ngay ngắn, đôi dép lê xanh để sát cửa, cuốn Hoàng tử bé mới đọc dở để trên gối, gấp ở đoạn cáo nói về bông hồng. Trên bàn ăn có mảnh giấy viết nguệch ngoạc tay Minh: “Anh đi chuyến ngắn, đừng lo, về sớm thôi. Nhớ ăn cơm, đừng để bụng đói”. Nam đợi đến tối, đến hôm sau, đến cả tuần. Điện thoại Minh tắt máy, mẹ Minh ở quê bảo cũng không thấy con trai liên lạc. Công an bảo chưa đủ 48 tiếng để báo mất tích, bảo có khi Minh chỉ đi chơi xa, tự lập thân.
Nam dần mất hồn. Nó bỏ học, mô hình kiến trúc phủ đầy bụi, áo sơ mi của Minh mặc suốt ngày đêm, lâu lâu lại xịt nước hoa của Minh lên gối ngủ. Nó bắt đầu có ác mộng: luôn cùng một cảnh. Nó chơi mắt nhắm mắt mở ở hành lang chung cư, nhắm mắt đếm đến mười, mở mắt ra thì hành lang dài vô tận, tường rị rỏ nước, Minh đứng ở cuối hành lang, tay cầm cái bánh bao nó mua cho Minh hôm trước giờ mốc meo. Nó chạy về phía Minh, nhưng càng chạy hành lang càng dài, mặt Minh méo mó, miệng mở to nhưng không phát ra tiếng nào. Nó tỉnh dậy toát mồ hôi, lảo đảo đi ra hành lang, chân trần, không nhớ nổi mình đã mở cửa lúc nào. Có hôm Ngọc hàng xóm đi làm về thấy nó đứng giữa cầu thang tầng 4, mắt trợn trừng, run bần bật, mới dắt về nhà.
Ngọc ở cách hai phòng, làm tạm tại tiệm photocopy gần trường, quen Nam với Minh từ hồi hai đứa mới dọn đến, hay mượn nồi cơm điện của nó khi cái nồi nhà hỏng. Thấy đống thư chưa mở chất đống trước cửa Nam, đèn nhà lúc nào cũng sáng 24/7, Ngọc mới gõ cửa. Lần đầu Nam không mở, nó ngồi bệt dưới đất, tóc rối bù, mắt trũng sâu, gầy rộc chỉ còn da bọc xương. Ngọc không hỏi truy vấn, chỉ để tô chè đậu xanh ngọt lịm lên bàn, tự dọn đống cơm thiu trong nồi, rửa bát đĩa. Từ hôm đó Ngọc ngày nào cũng qua, không ép Nam nói chuyện, chỉ ngồi cạnh nó khi nó nhìn chằm chằm vào bức tường trống, làm bài tập trên cái bàn ăn cũ kỹ của hai đứa, ép Nam ăn chén phở dù nó bảo không đói. Có đêm Nam hét lên trong cơn ác mộng, Ngọc chạy sang, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nó, đợi nó hết run rẩy mới đi về. Có lần Ngọc cáu quá, hét vào mặt Nam: “Minh không muốn thấy mày như thế này! Cố lên đi chứ! Mày gầy thế này Minh về nhìn thấy chỉ đau lòng thôi!” Xong Ngọc lại khóc, cảm thấy mình nói quá lời.
Mãi đến hai tháng sau, Nam lại sleepwalking, Ngọc theo nó lên tầng 4, nơi người ta bảo có phòng 404 bị niêm phong từ mười năm trước, có sinh viên mất tích ở đấy. Cánh cửa gỗ đã mục, tấm ván che cửa lỏng lẻo, Nam đẩy tung ra, Ngọc nắm chặt tay nó nhưng nó đã lao vào. Phòng nhỏ trống hoắc, chỉ có chiếc đệm rách, mấy chai nước rỗng, và chiếc túi canvas xanh của Minh nằm góc phòng. Nam gào lên, lật túi ra, thấy cuốn sổ tay Minh vẫn dùng để ghi bài học văn nằm trong đó. Ngọc cầm cuốn sổ đọc cho Nam nghe, vì tay Nam run lẩy bẩy không cầm nổi bút.
Hóa ra Minh nợ kẻ cho vay nặng lãi mấy chục triệu để chữa bệnh ung thư cho mẹ, thằng cho vay nợ dọa sẽ đâm Nam nếu Minh không trả tiền. Minh sợ liên lụy đến Nam, mới giả mất tích, trốn lên phòng 404 này sống tạm, định đi làm công nhân ở Đồng Nai, gửi tiền về trả nợ rồi mới về. Nó viết trong sổ rằng nhiều đêm nó trốn ở hành lang nhìn Nam qua khe cửa sổ, thấy Ngọc chăm sóc Nam, nó vừa mừng vừa tội. Mục cuối cùng viết cách đó ba ngày: “Anh thấy Nam gầy quá, muốn về lắm, nhưng chưa xong. Đêm nay anh mơ thấy hai đứa mình chơi mắt nhắm mắt mở ở công viên gần nhà, Nam trốn sau cây bàng, cười toe toét. Anh ước gì đó là thật.”
Hóa ra cơn ác mộng của Nam chính là ký ức nó đã đè nén: tuần trước khi Minh mất tích, nó từng thấy bóng Minh đứng ở hành lang qua khe cửa mắt, nó mở cửa ra thì Minh chạy mất. Nó không chịu nổi sự thật mình đã bỏ lỡ cơ hội giữ Minh lại, nên não bộ nó tự chặn ký ức đó, biến thành cơn ác mộng hành lang dài không lối thoát.
Ngọc chở Nam đi Đồng Nai bằng xe ga của nó, Nam run cả người suốt đoạn đường. Đến công trường xây dựng, thấy Minh gầy rộc, tóc dài, đang khiêng bao xi măng, Ngọc thầm lùi lại, để hai đứa ôm nhau, Minh lặp đi lặp lại lời xin lỗi, Nam khóc nức nở. Minh nhìn Nam, cười yếu ớt: “Anh biết mày sẽ tìm thấy anh thôi, mắt nhắm mắt mở cũng biết mà.”
Ngọc đứng đó hút điếu thuốc, nhìn bóng hai đứa đứng cạnh nhau, biết mình đã làm hết những gì cần làm. Gió thổi qua, cuốn sổ tay của Minh lật sang trang đầu, có đề dòng chữ nhỏ: “Cho Nam, người anh mắt nhắm mắt mở cũng tìm thấy.”