Người dân vùng chân núi Carpathi không gọi câu chuyện về Mavka là cổ tích, họ gọi đó là The True Myth – điển tích chân thực nhất, được các bà các mẹ thì thầm bên bếp lửa, cảnh báo con cháu không bao giờ được bén mảng vào rừng sâu sau khi mặt trời lặn.
Mavka không phải loại tiên nữ mảnh dẻ, lấp lánh như trong tranh vẽ trẻ con. Nàng là sinh vật của rừng già Carpathi, tóc bện đầy rêu phong và mảnh vỏ thông, da xanh nhợt như lá sồi non, nụ cười vang lên sắc sảo như tiếng chuông làm từ xương thú rừng. Nàng nguy hiểm thật: dẫn lạc những người đi rừng vào hố bùn sâu, lấy hơi thở của trẻ sơ sinh bị bỏ lại ngoài hiên nhà, khắc móng vuốt lên thân cây gây ra nhựa chảy đỏ tựa máu.
Lukyan không phải nhà sinh vật học ngồi trong phòng thí nghiệm sờ soạng ống nghiệm. Anh sống suốt mùa trong một túp lều gió lùa ở rìa khu rừng chưa được khám phá, theo dõi đàn linh miêu, ép mẫu dương xỉ, ghi chép vào cuốn sổ da đã mềm nhoẹt vì mưa và mồ hôi. Anh không tin vào tiên nữ, coi những câu chuyện cũ chỉ là cách người dân giải thích sự tàn khốc của rừng già, cho đến một buổi chiều anh lạc khỏi đường mòn đánh dấu để đuổi theo một giống lan hiếm, và dừng chân bên bờ hồ nước bí ẩn giữa rừng.
Hồ nước ấy người địa phương gọi là Hồ Đen, không có trên bất kỳ bản đồ nào. Nước hồ tĩnh lặng đến mức nhìn như được rót đầy obtanian. Dọc bờ hồ, các nàng tiên cá rusalka tóc vướng đầy rong rêu, mắt thủy tinh vô hồn, các con gái của thần rừng leshy mọc sừng nai trên trán, tất cả đều ngâm nga một giai điệu trầm đục khiến tóc gáy Lukyan dựng đứng. Theo The True Myth, bất kỳ sinh vật sống nào đặt chân vào vùng nước nông của hồ đều bị kéo xuống, hơi thở bị đổi lấy chỗ đứng trong phe bóng tối, linh hồn bị hút khô để nuôi dưỡng ma thuật cổ xưa của khu rừng.
Mavka vốn được giao nhiệm vụ kéo anh xuống hồ. Nàng đã quan sát anh suốt vài tuần từ cành cây vân sam, ghi chú xem anh nói chuyện với cây như với bạn cũ, băng bó chân cho con cáo bị gãy thay vì bắn nó lấy lông, để lại bánh mì và mật ong dưới gốc sồi già nhất ngay cả khi anh không có vụ mùa bội thu. Vậy nên khi Lukyan trượt chân trên những hòn đá ướt ở bờ hồ, Mavka không nắm lấy mắt cá chân anh như nhiệm vụ. Nàng nắm lấy cánh tay anh. Da nàng lạnh, lạnh hơn cả nước suối núi mùa đông, nhưng cái nắm tay nhẹ nhàng. Lukyan ngẩng lên, thay vì con quái vật như anh từng được cảnh báo, anh nhìn thấy một cô gái có đôi mắt màu rêu sau mưa, đang nhìn cuốn sổ ghi chép của anh như thể đó là thánh tích, hỏi bằng giọng nói xào xạc như lá rụng: "Những vết trên trang giấy này nghĩa là gì?"
Các tiên nữ khác không hài lòng. Các nàng tiên cá rít lên khi thấy Mavka đi bên cạnh Lukyan về lều anh, các con gái thần rừng bẻ gãy cành cây dưới chân anh để làm anh giật mình, cả khu rừng già dường như rên rỉ phản đối. Ma thuật của Mavka gắn liền với phe bóng tối – nếu nàng rời đi, Hồ Đen sẽ mất đi quyền kiểm soát linh hồn con người, ranh giới rừng già sẽ mờ đi, phe bóng tối sẽ yếu đi. Họ đã thử mọi cách để kéo nàng trở lại: gửi bão lũ làm ngập lều của Lukyan, khiến những bông lan anh yêu úa đen, thì thầm vào giấc ngủ của Mavka rằng Lukyan sẽ bỏ rơi nàng, rằng con người luôn phản bội phe tiên. Nhưng Mavka chỉ ngâm nga những giai điệu Lukyan dạy nàng từ chiếc đài cũ, ép hoa dại vào cuốn sổ của anh, và ở lại bên cạnh con người mình yêu.
Đến tận bây giờ, người dân địa phương vẫn bảo, nếu đứng ở rìa rừng lúc chạng vạng, có thể nhìn thấy Mavka ngồi bên bờ Hồ Đen, chờ Lukyan đi khảo sát về, còn xung quanh nàng, các tiên nữ bóng tối vẫn lượn lờ, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giữ nàng lại với phe của mình. Câu chuyện ấy, họ nói, chính là The True Myth – không thêm thắt, không hư cấu, là sự thật nằm ngay giữa những tán cây già cỗi.