Đêm đó, những giọt mưa đen kịt đánh phố nhỏ vắng như một bản dirge chậm rãi. Không phải ngẫu nhiên mà Mike và Nick đứng chật ở góc tối của quán bar “Cô Ve Nhện”, hai bóng người như hai tảng đá chắn ngang dòng chảy tối sẫm của thành phố. Bên trong áo khoác da bạc màu, Mike cảm nhận rõ sự căng cứng của Nick khi bạn mình chăm chú nhìn ra đường phố đìu hiu. Họ đang chờ một cái chết có tên, hoặc một cơ hội chết đi sống lại. Máu từ những cuộc thanh toán chưa xong vẫn còn bám trên tay họ, và mùi kim loại nồng nàn như một lời nguyền. Nguy hiểm nhất đời? Có lẽ là khi thứ súng đạn, thù hận và sự phản bội trong thế giới ngầm lại còn nhỏ bé hơn một câu hỏi chỉ vừa lóe lên trong đôi mắt của Alice.
Alice. Cô gái với mái tóc đỏ như ngọn lửa cuối cùng trên đống tro tàn, đang ngồi phía sau chiếc bàn gỗ cũ, tay xoay vòng quanh một chiếc ly trống rỗng, ánh mắt không tập trung vào bất cứ điều gì ngoài những bóng ma trong ký ức. Cô không phải một chiến lợi phẩm, cũng chẳng phải con tin thuần túy. Cô là mảnh ghép tâm trí của cả hai, là điểm xuyến viền đen trong bức tranh sống động mà hai gã gangster tự vẽ ra. Trái tim của cô đã từng thuộc về Nick, theo kiểu của những cuộc phiêu lưu và lời hứa ngọt ngào dưới ánh đèn neon. Nhưng rồi Mike xuất hiện, với vẻ lầm lì và sự bảo vệ thô sơ như một bức tường gạch. Và bức tường ấy đã nứt, để lọt thêm một chút tình cảm phức tạp, một sự gắn bó không tên giữa ba con người trong mê cung của đam mê và gian lận. Chính sự hiện diện của Alice – với những bí mật cô chưa kịp thốt lên và những mối quan hệ mạng nhện giữa họ và thế giới bên ngoài – chính là tấm vé sống còn, nhưng cũng là mồi ngon cho kẻ thù săn đuổi. Họ phải bảo vệ cô, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với sự phản bội có thể nảy sinh từ chính trong cô, hoặc từ chính quyết định của họ.
Và rồi, yếu tố kỳ lạ ấy xuất hiện. Không phải tiếng ồn ào của chiếc xe nào đó, mà là một sự im lặng đột ngột, vỡ vụn. Từ cái hốc tối sâu nhất của gác xép bỏ hoang phía sau quán bar – nơi Nick từng giấu vài món đồ cũ kỹ – một luồng khí lạnh buốt ào ạt tràn ra, không phải gió, mà như một hơi thở của quá khứ. Ánh sáng le lói xanh lờ lửng, không chiếu rõ, chỉ đủ để lộ ra một cỗ máy, hay còn gọi là một thứ gì đó hư cấu. Nó có hình khối lập phương đồng thau gỉ sét, bề mặt phủ đầy các ký hiệu xoá ấn và đường xoắn ốc phức tạp, giống như một quả cầu lục phương khổng lồ nhưng lại không hoàn toàn thuộc về không gian này. Nó rung lên với một tần số thấp, một tiếng thì thầm từ tận đáy thời gian, khiến cả không khí xung quanh như đang vặn mình. Không có màn hình, không có cơ khí rõ ràng, chỉ có sự hiện diện của một cửa sổ có thể mở ra. Mike nhảy dựng lên, tay lăm le cây súng ngắn, nhưng cánh tay như đóng băng. Nick thì mờ mắt, ký ức về một truyền thuyết đổ vỡ từ thời thơ ấu – về “cỗ máy xoay vòng quay lỗ thời” của một gia tộc buôn bán ma túy cổ xưa, được cho là đã mất tích trong một vụ nổ hơn trăm năm trước – ùa về. Còn Alice… Alice đứng dậy, bước về phía cỗ máy, với một sự thân thuộc đáng sợ trong ánh mắt. Trên cổ tay cô, một vệt sẹo hình quỷ đạo giống hệt những đường vân trên mặt phía trước cỗ máy.
Đêm nguy hiểm nhất đời giờ đã vượt xa phạm vi của một cuộc đổ máu trong ngõ hẻm. Nó trở thành một trò chơi với quy luật hoàn toàn mới. Kẻ thù bên ngoài vẫn đang gí súng vào cửa, nhưng bên trong, ba kẻ sống sót đứng trước một lựa chọn tàn khốc: sử dụng cỗ máy kỳ lạ để chạy trốn, nhưng liệu họ có chạy được khỏi chính mình, khỏi quá khứ mà họ đã tạo ra và khỏi tương lai đen tối mà họ có thể vô tình vạch ra ở một chiều không gian khác? Mike và Nick nhìn nhau, trong mắt không còn là sự đồng thuận của hai gã đồng hành, mà là câu hỏi khô khan: “Liệu Nick có sẵn sàng buông tay quá khứ? Liệu Mike có dám theo cô ấy vào một nơi mà tình yêu và sự phản bội có thể được viết lại?”. Và Alice, tay cô lướt nhẹ lên bề mặt lạnh giá của cỗ máy, nơi sự tách biệt giữa quá khứ và hiện tại đang nhạt dần. Đêm chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu, ở một thời điểm khác.