Mớ chuyện pháp lý (Phần 2)
Thế giới tưởng chừng chỉ tồn trên giấy tờ dày cộp và quy luật khắt khe lại ngõ hẹp vào tận... Tòa án quận Patparganj. Không phải một tòa án vĩ đại hay hoành tráng, Patparganj ở đây là một thước phim hỗn loạn dung dị, nơi tiếng máy tính gõ cà giật cục chen tiếng móng gà chạm nền xi măng mòn, hỗn loạn giao thoa với luật pháp theo cách rối tung lên cả một góc đường. Nhưng đừng vội định nghĩa đây chỉ nơi giải quyết nợ nần hay tranh chấp gia đình. Ở đây, có những nhân viên kỳ quặc, tận tụy đến mức hề hề, nỗ lực hết mình để bảo vệ thứ công lý mơ hồ giữa tờ đơn phức tạp và ánh mắt nghi ngại.
Có anh chàng thư ký Ramu, gương mặt luôn hình hài như một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ, tay chân vụng về nhưng trái tim lại nóng bỏng hơn bất kỳ diễn văn nào. Cố hết sức, cậu lục lọi trong những chồng hồ sơ sắp đổ ngã, như thể tìm kiếm một hạt vàng giữa rác, chỉ để bảo vệ quyền lợi cho bà cụ hàng xóm già nua không biết chữ nhưng có đúng lắm. Rồi đến vị công an già râu quai nón, người nghe qua nghe lại vẫn tưởng là vị quản lý chợ, túi quần lúc nào cũng trống tuếch nhưng đôi mắt sắc sảo như dao cạo, bắt được kẻ gian lận chỉ bằng cách nhìn cử chỉ vội vã và đôi giày cũ. Họ gồng mình, lúi húi, tìm mọi cách để hệ thống pháp lý cứng nhắc của Patparganj mỉm cười hiền hậu hơn, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với vài sự phản đối... dai dẳng.
Sự phản đối không phải những lá đơn khiếu nại trang trọng, mà là những bóng ma quen thuộc. Có bác sĩ nghiện công lý phán xét vội, luôn cảm thấy mọi quy trình tại đây chậm như rùa bò, sẵn sàng phản đối bằng những tiếng xì xào chê bai trong góc chờ. Có "cố vấn" hưu trí tự phong, vốn đọc được vài điều luật trên mạng, tự biến mình thành chuyên gia, sẵn sàng đứng lên tranh cãi với cả thẩm phán chỉ vì một tiểu tiết rườm rà nào đó. Những tiếng nói đầy hoài nghi, những ánh mắt đầy ngờ vực, thậm chí là một cơn gió mạnh từ ngoài cửa sổ xô lệch cả bàn làm việc giấy tờ - tất cả những thứ đó dường như đều chống lại guồng quay chậm chạp nhưng cố gắng của những nhân vật kỳ quặc này.
Và như thế, câu chuyện ở Patparganj cứ tiếp diễn: một bên là nỗ lực miệt mài, đôi khi ngớ ngẩn nhưng vô cùng chân thực để giữ cho công lý không bị vùi lấp; bên kia là vô vàn rào cản nhốm nhánh, xuất phát từ sự kém hiểu biết, sự ích kỷ đơn thuần hay chỉ là sự mệt mỏi ngấm ngầm. Mỗi lần họ giải quyết được một vụ nhỏ, dù chỉ là giúp một người nghèo rưới được nhận khoản trợ cấp đúng hạn, hay tránh được một sự nhầm lẫn đáng tiếc với giấy tờ, nó như thêm một mảnh ghép nhỏ, dù vụn vặt, vào bức tranh hỗn loạn nhưng dần dần định hình nên một hình hài... kỳ diệu của "công lý" tại nơi này. Kính vỡ thì khó ghép lại, nhưng với họ, mỗi sáng mai đến cửa tòa là một cuộc chiến nhỏ khác bắt đầu để giữ cho thứ gọi là lẽ phải... không ngả nghiêng quá nhiều sau tiếng chuông đổ. Phần 2 này, mớ chuyện cứ thế êm đềm... hỗn loạn tiếp diễn.