Mọi người đều rất ổn (Phần 1)
Cái tên Seth và Jeremy từng gắn liền với thành công rực rỡ, điên cuồng như chính những tập phim của Eternal – bộ truyền hình ma cà rồng làm nên thương hiệu cho cả hai. Năm năm trôi qua, bộ phim đã gác lại ánh đèn hào nhoáng để trở thành một kỷ niệm bạc màu. Giờ đây, giữa ánh đèn ramp kìm hãm và những buổi casting lạnh lùng, hai người họ đang vật lộn để tìm lại ngọn lửa và vị thế xưa kia.
Cuộc sống hậu Eternal chẳng dễ dàng như tưởng tượng. Những lời mời đóng phim xa xỉ trở nên thưa thớt, thay vào đó là những vai phụ vô danh, những buổi casting mà họ - những diễn viên từng được vây xướng tên - giờ đây phải xếp hàng chờ đợi như bao người khác, đôi khi bị hủy chót nửa chừng hoặc thậm chí... không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Seth, vốn luôn ngả ngớn tự tin, giờ đây đôi khi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như đang chờ một phép màu, còn Jeremy, người luôn thích thú với những vai diễn độc đáo, giờ mặt mày mệt mỏi hơn cả những màn hình ám ảnh mà họ từng đóng.
May mắn thay, họ có nhau. Trong một thành phố rộng lớn đầy cạnh tranh lạnh lùng, Seth và Jeremy trở thành điểm tựa duy nhất, chỗ dựa thực sự cho nhau. Họ cùng nhau chia sẻ nỗi thất vọng khi từ chối vai diễn thứ Bốn trăm hay buồn bã khi nghe tin bạn cũ vừa ký hợp đồng làm phim lớn. Họ cùng nhau vặn kiều một ly với ly bia cuối tuần, khui chai rượu vang rẻ tiền trên chiếc sofa cũ kỹ, đếm những đồng tiền ít ỏi kiếm được từ một vài quảng cáo độc hại hay lớp dạy diễn nghiệp dư cho những gương mặt non trẻ mơ ước – những lớp dạy mà thực chất chỉ là cái cớ để họ được nói về nhân vật, về xây dựng thế giới nội tâm, một thứ mà họ vẫn khao khát.
Vậy nên, khi nào họ được hỏi về cuộc sống hiện tại, câu trả lời quen thuộc, cố hữu lại được bật ra một cách ngập ngừng, cố gắng tỏ vẻ phớt lờ sự bế tắc: "Mọi người đều rất ổn". Nghe có vẻ trừu tượng, nhưng trong đó là cả một sự vật lộn, cố gắng đè nén nỗi bất an xuống đáy bụng, tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn. Đó là một lời tự an ủi cho cả hai, một lá chắn che giấu sự thật rằng: mọi thứ thực ra không ổn chút nào.
Vượt qua những khó khăn trong cuộc sống không chỉ là chuyện ăn uống đủ đầy hay có cửa ở một vài vai diễn. Đó là bài toán về danh vọng đang dần vụt tắt, về nhận thức rằng mình đang bị thay thế bởi những gương mặt mới, trẻ trung hơn. Và trong hành trình đầy trớ trêu ấy, tình yêu cũng trở thành một mảng khó giải, một nỗi bối rối xen kẽ hài hước và đau đớn. Seth thì luôn vội vã tìm kiếm một mối liên kết có phần thiếu nghiêm túc để khỏa lấp sự trống vắng, trong khi Jeremy lại né tránh những cảm xúc quá mãnh liệt vì sợ chúng khiến mình tổn thương như khi thấy những nhân vật anh yêu quý nhất trong kịch bản bị viết cẩu thả. Cố gắng tìm hiểu ai phù hợp, ai không, ai hiểu được công việc của họ, ai có thể chịu nổi một ngày làm việc bế tắc... tất cả đều diễn ra trong sự bối rối vụng về, đầy những buổi hẹn hò dở khóc dở cười, những lời thoại bối rối suồng sã được học từ nhân vật Eternal giờ đây lại trở thành rào cản trong giao tiếp đời thường.
Hành trình trưởng thành của họ là một sự kết hợp méo mó giữa hài hước và đau đớn. Họ học cách chấp nhận sự thất bại như một phần của cuộc sống, học cách trân trọng tình bạn chân thật hơn cả những hợp đồng đắt giá, học cách từ bỏ cái tôi đã ăn sâu để có thể... thử làm một người mới. Mỗi lần một vai diễn trôi qua, mỗi lần một mối quan hệ thất bại, mỗi lần một cánh cửa đóng sập lại dường như lại thêm một tầng vỏ xương củng cố cho họ, khiến họ... mạnh mẽ hơn một cách không chính đáng.
Vậy nên, dù tinh thần có đôi khi như cá khô bỏ vỉa hè, cuộc sống kiếm cơm từng ngày gian nan, tình yêu thì phôi pha, khi được nhìn thấy bên nhau, hai kẻ "mọi người đều rất ổn" vẫn cố gắng nở một nụ cười. Một nụ cười cười ra cả sự mỉa mai với chính số phận, nhưng cũng ẩn chứa niềm tin dù mong manh rằng chừng nào còn có nhau, họ vẫn còn cơ hội để... vươn lên. Phần 1 này, rõ ràng, chỉ mới là màn đầu cuộc chiến dài đầy khó nhọc mà thôi.