Trái tim của cô bé Momo dường như đập cùng nhịp với từng hòn sỏi, từng bụi cỏ ở nơi cô gọi là nhà – những mảnh vỡ của một Đấu trường La Mã cổ kính, nơi những cột trụ đổ nát vươn lên như cánh tay đá vôi vô hồn. Momo sống trong thế giới ấy, một thế giới không trần, nhưng tràn ngập tiếng cười và câu chuyện. Cô ấy là linh hồn của khu phố cổ, người bạn không ai bỏ lại phía sau. Với người bán báo già, cô chia sẻ cà phê sáng. Với bác mổ trưa, cô nhận lấy những chiếc bánh mì nóng. Với lũ trẻ con, cô là thủ lĩnh trong những trò chơi quanh quẩn trên các bậc đá. Thời gian trôi chậm, đong đầy những cuộc gặp gỡ vụng về mà ấm áp. Mọi người dành cho nhau những mảnh ghép của ngày tháng, và Momo luôn có mặt để gom góp, để kết nối.
Rồi một ngày, một làn sóng vô hình ập đến. Không phải sóng nước, mà là sóng thời gian. Một tập đoàn khổng lồ, với những chiếc logo lạnh lùng và máy móc tinh vi, bắt đầu “tiếp quản” cuộc sống của mọi người. Họ mang đến “hiệu quả”, “sự tối ưu”. Những cuộc nói chuyện dài về hoài niệm bị cắt ngang bởi chuông báo thức lạ. Những buổi chiều ngồi trên bậc hiên bị thay bằng những bước chân vội vã, mắt dán vào màn hình nhỏ. Tiếng cười bị át đi bởi tiếng rít của những cuộc gọi công việc. Thời gian, thứ từng dồi dào như không khí, giờ đây trở thành hàng hóa khan hiếm. Mọi người còn đủ thời gian để làm việc, để “tiết kiệm”, nhưng chẳng còn đủ thời gian để dừng lại, để nhìn nhau, để nhớ đến Momo. Những vòng tay vẫn duy trì, nhưng chỉ là động tác vô hồn; những bữa cơm vẫn diễn ra, nhưng không còn có chỗ cho những câu chuyện. Khu phố, một lúc nào đó rộn rã tiếng đời sống, bỗng chìm trong một sự tĩnh lặng lạnh lẽo, một sự tĩnh lặng không phải của hòa hợp mà của sự chia cắt.
Chỉ có Momo và Master Hora, một người đàn ông già với đôi mắt như đồng hồ cát, người gác cổng của dòng thời gian chân thực, là nhận ra trò chơi quỷ quyệt này. Họ thấy những “kẻ trộm thời gian” – những chuyên gia trẻ tuổi trong những bộ comple chỉnh tề – thực chất đang đánh cắp từng giây, từng phút từ hơi thở của con người, đóng chúng vào những chiếc hộp kỳ lạ rồi vận chuyển đi đâu đó, biến những khoảnh khắc đáng trân quý thành một thứ vô tri vô giác trong một kho dự trữ khổng lồ của chính họ.
Momo, với trái tim nhỏ bé nhưng vẫn còn nguyên vẻ ngây thơ và sự kiên định, quyết không để điều đó xảy ra. Cô bé không có siêu năng lực, chỉ có một sự đồng cảm kỳ diệu với những tấm lòng đã từng mở ra với cô. Cùng với Master Hora – người thầy già, người dạy cô lắng nghe nhịp đập của thời gian thật, của những mùa xuân, của những hơi thở – Momo bắt đầu một cuộc phiêu lưu không ai chờ đợi. Họ lần theo những mảnh thời gian bị trữ giữ, len lỏi qua những tòa nhà thủy tinh và sảnh công sở lạnh lẽo. Cuộc chiến của Momo không phải là những trận đánh lớn, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, kiên trì: một lời mời ăn trưa ngẫu hứng, một câu chuyện kể bên cửa sổ, một nụ cười chào cả những người đang vội vã. Cô phải đánh thức trong mỗi người ký ức về ý nghĩa của một “khoảng trống”, về giá trị của một sự chậm lại.
Trước mắt họ là một khoảng trống vĩnh cửu, nơi mọi kết nối đều bị xóa nhòa. Nhưng với vài giây đồng hồ còn sót lại trong trái tim Momo, và trí tuệ của Master Hora, họ vẫn còn một cơ hội. Bởi thời gian thực sự, thứ Momo và Master Hora bảo vệ, không bao giờ hoàn toàn bị đánh cắp. Nó chỉ chờ đợi để được nhớ lên.