Mộng Hoa Tư: Hương Thắm Dịu Trong Cơn Mưa Máu
Hắn gọi nàng là Mộng Hoa Tư. Một cái tên hắn tự đặt, một sợi dây vô hình nối kẻ thù kiếp trước với kẻ thù kiếp này. Trăm năm trôi qua trong cõi âm thanh lãng quên của quỷ quyệt, và nàng vẫn nhớ. Nhớ rõ từng đường nét trên gương mặt khả ố của Thẩm Đạo Chi khi hắn cười, khi nhìn nàng – một yêu quái non nớt đầy mộng mơ – bằng ánh mắt của kẻ săn mồi. Lời thề trong hơi thở cuối cùng của nàng lúc ấy: “Đợi ta. Dẫu ngươi có xoay chuyển kiếp này sang kiếp khác, ta vẫn sẽ tìm thấy ngươi. Và ta sẽ lấy lại tất cả – từng giọt máu, từng mảnh linh căn – bằng chính nỗi đau ngươi đã gây ra.”
Và rồi, thời cơ đến. Trong một thế giới mà phong ấn đã phai mờ, linh lực của các yêu tộc dần hồi sinh, nàng – Mạnh Lê, tứ đại yêu quái dưới trướng Yêu Vương, với dung nhan cực kỳ, thủ đoạn tàn độc – lựa chọn một kế hoạch mà ngay cả bản thân cũng thấy rùng mình. Nàng dùng phép Biến Hình Thuần Thục, xóa bỏ hào quang yêu quái, hóa thành một cô gái trần trụi, khát khao yêu thương và bị tổn thương, với cái tên mới: Lý Mộc Thần. Một cô gái mồ côi, quê quán đã chìm trong biển lửa chiến tranh, lang thang tìm về vùng đất của sự hòa bình mới – nơi Thẩm Xác, vị hiền vương, trị vì.
Hắn không còn là Thẩm Đạo Chi. Đó là một bóng ma trong quá khứ, một cái tên đã bị thời gian hòa tan. Trước mắt nàng là Thẩm Xác – một con người hoàn toàn mới. Một vị vua nhân hậu, thông minh, yêu mến dân chúng, với đôi mắt trong veo như nước giếng cổ, không hề chứa đựng bóng tối của quá khứ. Hắn đối xử với mọi người bằng một lòng trắc ẩn đến mức khó tin. Hắn mở cửa cung điện cho những kẻ nghèo khó. Hắn chăm sóc những người bệnh. Hắn ban phước lành cho cả kẻ thù cũ. Phàm ai nhìn thấy hắn, đều thấy một bóng ma của sự hiền hòa. Và chính điều đó, lại đánh thức sự phẫn uất nguyên thủy trong lòng Mộc Thần. Dưới lớp người ngoài kia, liệu có chuyện gì khác? Liệu hắn có thực sự quên đi quá khứ? Hay chỉ là một vở kịch tinh vi hơn?
Nàng được tuyển chọn vào cung với tư cách một thiếp kiếp nhỏ, vẻ đẹp dịu dàng và khiêm nhượng của nàng nhanh chóng thu hút sự chú ý. Nhưng mục tiêu thực sự của Mộc Thần không phải là chiếm lấy tình cảm của vị vua. Đó là Mộng Hoa Tư – thuật xâm nhập giấc mộng, một bí thuật tối thượng chỉ có yêu quái mới nắm giữ. Nàng muốn dùng giấc mộng làm mồi ngon, dụ Thẩm Xác sa vào những giấc mơ do nàng kiến tạo, tìm lại linh căn – thứ bị thất lạc trong kiếp trước – và đồng thời lấy lại máu hắn đã đánh cắp. Một sự trả thù đầy nghệ thuật: không giết, mà khiến hắn tự đánh mất chính mình trong cơn mưa ký ức giả dối do nàng tạo ra.
Thế nhưng, kế hoạch không diễn ra như nàng tính toán. Thẩm Xác dường như có linh cảm. Hắn không những không dễ dàng sa vào mộng ảo, mà còn trở thành tác nhân chủ chốt trong chính những giấc mơ nàng gửi đi. Trong đêm đầu tiên, nàng lôi hắn vào một giấc mộng về một khu rừng đêm, nơi một gã đàn ông mặt mày hung bạo đang truy đuổi một cô gái trẻ – chính nàng trong kiếp trước. Nàng tưởng rằng giấc mơ ấy sẽ khiến hắn sợ hãi, hoặc ít nhất là hoảng loạn. Nhưng Thẩm Xác, trong giấc mơ, lại bước tới, đứng giữa đường, chặn gã đàn ông lại, và bảo: “Ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi không được đụng vào nàng.” Giấc mơ tan, và nàng tỉnh lại, tim đập thình thịch – không phải vì sợ, mà vì một thứ gì đó thật xa lạ: sự bị bảo vệ.
Từ đó, những giấc mộng trở thành một cuộc đấu trí tinh vi. Mỗi lần nàng gửi một giấc mơ mới – một cảnh tượng đau thương hơn, một ký ức bị xé toạc hơn – Thẩm Xác lại phản ứng theo cách nàng không lường trước. Hắn không chạy. Hắn đối mặt. Trong giấc mơ về ngày nàng bị phản bội, khi Thẩm Đạo Chi lấy máu và rút linh căn, Thẩm Xác không phải là Thẩm Đạo Chi. Trong giấc mơ, hắn là một người lạ, một kẻ lạ mặt đứng bên kia, nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt đau xót, và thì thầm: “Ta xin lỗi.” Giấc mơ tan, nàng khóc. Không phải vì hận, mà vì sự bối rối. Linh căn của nàng vẫn chưa tìm thấy. Nhưng mỗi giấc mơ, nàng lại thấy một mảnh vỡ của bản chất Thẩm Xác – một trái tim biết yêu thương, biết đau khổ vì người khác, biết bảo vệ kẻ yếu. Thứ gì đó hoàn toàn trái ngược với hồi ức kinh hoàng về Thẩm Đạo Chi.
Nàng bắt đầu nghi ngờ. Liệu có xảy ra chuyện gì đó sau khi Thẩm Đạo Chi rời kiếp? Liệu linh hồn hắn đã thay đổi? Hay chính nàng – với sự căm hận hun đúc qua trăm năm – đang tạo ra một bóng ma từ chính hận thù của mình và nhìn thấy nó phản chiếu trên khuôn mặt Thẩm Xác? Nàng, một yêu quái sống bằng cảm xúc mãnh liệt, giờ đây bị vướng vào một mạng nhện tình cảm do chính tay mình giăng ra. Mỗi lần xâm nhập giấc mộng, nàng lại thấy hắn – một con người hoàn toàn xa lạ với quá khứ – cư xử như một vị cứu thần trong giấc mơ của nàng. Đó là trò đùa của số phận, hay một sự trừng phạt cay nghiệt của định mệnh: để trả thù, nàng phải sống trong những giấc mơ của kẻ chính mình muốn giết, và mỗi giấc mơ lại khiến nàng thấy hắn dưới một khía cạnh đẹp đẽ, đáng yêu đến đau lòng?
Mộng Hoa Tư – thuật xâm nhập giấc mộng – bây giờ trở thành nhà tù của chính nàng. Nàng giờ đây không chỉ xem Thẩm Xác qua lăng kính của quá khứ, mà còn qua lăng kính của những giấc mơ do nàng kiến tạo. Và trong những giấc mơ ấy, hắn không phải là quỷ dữ. Hắn là người đàn ông duy nhất nhìn thấy nàng – ngay cả khi nàng cố gắng trở thành một cô gái vô hình – và chạm vào nỗi đau sâu kín nhất của nàng mà không phán xét.
Bước ngoặt xảy ra khi nàng, trong một cơn tuyệt vọng, cố tình đào sâu vào một giấc mơ mới, đến mức xâm phạm đến tầng ký ức sâu kín nhất của Thẩm Xác – thứ có thể chứa dấu vết của Thẩm Đạo Chi. Và nàng tìm thấy... một khoảng trống. Không có hình ảnh Thẩm Đạo Chi. Không có ký ức về việc lấy máu hay rút linh căn. Chỉ còn lại một mảng sương mù, một nỗi sợ mơ hồ về một “cuộc đánh cắp”, một “sự mất mát”, và một lời thề “trả thù” mà hắn không nhớ rõ đối tượng là ai. Đó là dấu vết của một phong ấn hoặc một sự xóa bỏ ký ức mạnh mẽ. Nếu hắn thực sự là Thẩm Đạo Chi chuyển sinh, tại sao ký ức lại mất sạch? Tại sao hắn trở nên hiền lành đến vậy?
Nàng hiểu ra một sự thật đáng sợ: liệu nàng có đang theo đuổi một bóng ma do chính hận thù của mình tạo ra? Liệu Thẩm Xác thực sự là hiên vương nhân hậu, và nàng – với những mộng cảnh do nàng tạo ra – lại đang bôi đen hắn, biến hắn thành kẻ phản diện trong tâm trí chính mình? Có thể linh căn của nàng chưa bao giờ bị hắn cướp? Có thể nó đã mất từ lâu, và nàng chỉ là một cô gái điên cuồng gán ghép mọi thứ vào một người vô tội? Hoặc, có một khả năng tàn nhẫn hơn: chính sự xâm nhập giấc mộng của nàng đã đánh thức một phần ký ức hay bản chất ác độc bị khóa của Thẩm Xác? Mỗi lần nàng xâm nhập, nàng không chỉ tìm kiếm, mà còn gieo rắc hạt giống của quá khứ vào giấc mộng hắn.
Đỉnh cao của sự đối mặt không phải là một cuộc đối thoại trong thực tại. Nó xảy ra trong cơn ác mộng chung mà nàng tạo ra, nơi nàng đối diện với hình ảnh Thẩm Đạo Chi cũ, và Thẩm Xác – hiện tại – đứng giữa. “Ngươi là ai?” nàng hét lên trong giấc mơ, nhìn cả hai bóng người. Thẩm Xác – trong giấc mơ – nhìn nàng, ánh mắt đầy đau khổ. “Ta không biết. Nhưng ta biết ta không phải là hắn. Ta biết ta không thể làm hại nàng. Dẫu cho ký ức có nói khác.” Rồi giấc mơ sụp đổ, và nàng tỉnh dậy trong phòng mình, Thẩm Xác đang ngồi bên cạnh giường, tay áo ướt đẫm mồ hôi, trên mặt là nỗi lo lắng chân thành. “Mộc Thần,” hắn nói, giọng khàn khàn, “ta lại mất tích trong giấc mơ. Ta lại thấy những bóng đen. Và lần này... ta thấy ngươi. Ngươi đang cố gắng gọi ai đó từ bóng tối. Ngươi có nguy hiểm không?”
Trong khoảnh khắc đó, Mộng Hoa Tư – thứ vũ khí tinh thần tối thượng của nàng – trở thành cái bẫy do chính tay nàng đặt ra. Nàng đã xâm nhập giấc mộng của hắn nhiều lần đến mức ranh giới giữa giấc mơ và thực tại, giữa kẻ săn mồi và con mồi, giữa quá khứ và hiện tại, đã hoàn toàn tan biến. Nàng không còn chắc chắn liệu mình đang đi tìm linh căn, hay đang tạo ra một người phụ thuộc – một người đàn ông trong giấc mơ luôn tìm thấy nàng, bảo vệ nàng, và bắt đầu yêu nàng theo cách kỳ lạ, thông qua những màn đêm mộng mơ.
Báo thù? Nó giờ đây có còn ý nghĩa không? Nếu Thẩm Xác thực sự vô tội, nàng sẽ trở thành kẻ giết người tàn nhẫn nhất – giết chính quá khứ chưa từng tồn tại, giết một trái tim hiền lành, và tự giết chính mình trong vòng xoay của sự đau khổ và hối hận.
Nàng đứng trong cung điện của hắn, lưỡi đao lạnh giá của quyết tâm ngày nào giờ đây như một thanh gươm mềm. Liệu nên tiến lên, dùng Mộng Hoa Tư lần cuối để khoét sâu vào tầng ký ức cuối cùng, và có thể phát hiện ra một sự thật kinh hoàng – hoặc hoàn toàn vô nghĩa? Hay nên buông xuôi, để mặc giấc mộng trôi đi, để mộng hương – thứ hương thơm lóa mắt trong những giấc mơ ấy – trở thành một liều thuốc giải cho chính nỗi hận?
Mộng Hoa Tư không còn là một thuật. Nó là một sự lựa chọn. Giữa sự thật đầy máu me của quá khứ và sự giả dối êm dịu của hiện tại. Giữa linh căn – thứ vật chất, có thể cướp được, có thể sở hữu – và linh hồn – thứ vô hình, đã thay đổi, đang cám dỗ nàng trong từng giấc mơ. Và yêu quái Mạnh Lê, sau trăm năm thao túng, lần đầu tiên, lạc đường trong chính vườn hoa mộng mơ mà nàng đã gieo trồng để báo thù. Cuối cùng, nàng phải trả lời câu hỏi: liệu Mộng Hoa Tư là công cụ để tìm lại bản thân trong quá khứ, hay là cái chôn vùi của tất cả những gì nàng từng là?
