Franklin sống như một người cố tình bưng bít mình khỏi thế giới bên ngoài — những chiếc rèm luôn kéo kín, đèn phòng tắt ngúm sau buổi sáu giờ, và thói quen uống một mình mỗi tối từ khi ly dị ba năm trước. Anh không tìm kiếm ai, cũng không chờ đợi ai gõ cửa. Cho đến đêm ấy, khi ngón tay anh vô thức lướt qua màn hình ứng dụng hẹn hò chỉ vì quá chán nản với sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của căn hộ.
Cô gái không có tên thật trong hồ sơ — chỉ có một bức ảnh chụp nửa mặt, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ như thách thức. Franklin nhớ anh đã nhìn bức ảnh đó rất lâu, lâu đến mức ngón tay chai chai vì lạnh lẽo bỗng ấm lên một cách khó hiểu. Họ trò chuyện qua tin nhắn, ban đầu là những câu hỏi dò dất, sau đó là những dòng tâm trạng bộc lộ nửa khuất. Cô nói những câu khiến xương sống Franklin rung lên từng đợt — không phải vì sợ, mà vì một thứ ham muốn đồ họa đang gầm rú bên trong anh, thứ ham muốn mà anh đã chôn vùi quá lâu nay bỗng trỗi dậy hung hãn. Cô hiểu điều đó, và cô không ngăn.
Cuộc gặp đầu tiên tại quán bar cũ kỹ ở ngoại ô không có gì quá phô trương — cô ngồi ở góc, tóc buộc lờ, áo len rộng thùng thình, cười nhẹ nhàng khi anh bước vào. Nhưng ánh mắt cô thì khác: nó quét từ đầu đến chân anh như đang đọc một bản vẽ chi tiết, và Franklin — người cả đời thu mình — lại cảm thấy bị nhìn thấu lần đầu tiên. Họ rời quán sau hai ly rượu. Còn lại xảy ra trong phòng anh, trong bóng tối, với tiếng thở dốc và tiếng cửa sổ đập vào gió đêm.
Và rồi, khi bình minh lọt qua khe rèm, cô đã biến mất. Không lời tạm biệt, không tin nhắn. Chỉ còn lại chiếc gối nhàu trên giường và một mùi nước hoa lạ lảng trong phòng. Franklin ngồi mép giường, tim đập loạn, nhận ra mình không buồn giận — chỉ có một cơn thèm khát kinh hoàng, một khoảng trống lớn lao vừa mở toang trong lồng ngực. Anh mở ứng dụng lên, tìm kiếm tên cô — và tài khoản đã bị xóa sạch.
Từ đó, Franklin bắt đầu thay đổi. Anh mở tài khoản mới, tạo hàng chục hồ sơ giả, lục tìm cô ở mọi thành phố, mọi quận, mọi bàn cà phê mà anh nghĩ cô có thể ghé qua. Bạn bè cũ gọi điện không ai nghe. Đồng nghiệp nhắn tin không thấy hồi âm. Căn phòng trước đây lạnh lẽo giờ trở thành nơi chứa đầy ảnh chụp màn hình, bản đồ đánh dấu, và những tờ giấy ghi tên những người phụ nữ có đôi mắt giống cô — dù Franklin biết rõ, không ai trong số họ là cô. Mọi thứ đã vượt xa một cuộc ngoại tình vụng trộm. Đó là bước khởi đầu cho một nỗi ám ảnh chết người — thứ ám ảnh được nuôi dưỡng bởi mong muốn đồ họa và sự mất mát, khiến một người đàn ông vốn sống khép kín sẵn sàng mở cửa cho bất kỳ bóng tối nào miễn là bóng tối ấy mang hình dáng cô.