Gió rít qua những tán thông già, cuốn theo mùi hăng nồng của nhựa cây và… xi măng. Maia nắm chặt tay Jan, hai đứa lùi dần về phía chiếc cầu gỗ mục nát của Móng Vuốt Gấu Trại, mắt không rời khỏi bóng đen đang lừ lừ tiến tới. Thằng cha phản diện ấy trông như một bức tượng sống động – cả đầu hắn bị bao phủ bởi lớp xi măng dày cộp, nứt nẻ thành từng mảng như da rắn. Mỗi bước chân hắn đi, đất dưới chân rung lên lạo xạo.
“Cái trại tồi tàn này sẽ thành bãi đỗ xe sang trọng của tao!” giọng hắn vang lên khàn đục, xi măng trên trán vỡ vụn theo từng tiếng gầm. Sau lưng hắn, lũ máy xúc gầm rú như quái vật sắt thép, sẵn sàng nghiền nát những dãy nhà gỗ ọp ẹp của trại hè.
Jan cắn môi, giật phắt phía tay áo Maia: “Không kịp nữa rồi! Nhất định phải tìm con chồn hôi đó!” Đúng lúc ấy, tiếng cười khúc khích vang lên từ gốc sồi già. Mũi vàng be bét nhô ra trước, rồi cái đầu đen trắng của con chồn thò ra – lông nó dựng đứng như vừa bị điện giật. “Khục khục… Bọn trẻ ngốc ạ, các người định đánh bại thằng xi măng không não bằng cách nhìn chằm chằm à?” Nó nhếch mép, vẫy vuốt trước mặt lũ trẻ. “Còn nhớ cái kho bí mật dưới chuồng ngựa cũ không? Móng Vuốt Gấu Trại có thứ cần hơn mấy trò chạy loăng quăng đấy!”
Maia trợn mắt: “Kho báu thật à?! Nhưng tụi tớ đã đào hết khu vực đó rồi!” Con chồn hôi chột dạ, liếm mép: “À… thì, kho báu hơi mất giá một chút. Chỉ là tờ giấy ghi công thức xi măng giả của thằng béo thợ xây năm ngoái thôi. Nhưng bôi lên đầu hắn thì…” Nó cười hềnh hệch, dụi cái mũi hôi vào tay Jan. “Xi măng thật gặp xi măng giả sẽ tan chảy như kem!”
“Trời ạ, đúng kiểu Móng Vuốt Gấu Trại rồi!” Jan rên rỉ, lôi theo đám trẻ chạy như bay về phía chuồng ngựa cũ, trong khi tiếng máy xúc của tên xi măng đầu bê tông đã bắt đầu cào nát hàng rào gỗ đầu trại…