Nếu nhìn thoáng qua, Một Thời Ta Đã Yêu có thể bị gán mác "phim thanh xuân" thông thường, nhưng thực ra đó chỉ là vỏ ngoài. Bên trong, tác phẩm này cất giữ một bức tranh nhiều lớp về tình yêu, không chỉ dừng lại ở những rung động đầu đời.
Bắt đầu từ nhân vật chính - chàng trai 18 tuổi, người vẫn còn mang tâm thế của một kẻ mơ mộng, nơi tình yêu đồng nghĩa với cảm xúc mãnh liệt, với những lần tim đập loạn nhịp mỗi khi chạm mặt người thương. Nhưng rồi, qua từng sự kiện, anh dần nhận ra rằng tình yêu đôi lứa không chỉ đơn thuần là sự nồng nhiệt hay những lời ngọt ngào. Nó còn là sự thấu hiểu, là việc chọn im lặng đúng lúc, là sẵn sàng bước lùi khi cần, là dành trọn niềm tin vào một người dẫu khoảng cách có xa đến đâu.
Song hành với câu chuyện tình yêu ấy là những mối quan hệ khác, cũng được khắc họa một cách tinh tế. Tình thân trong phim không ồn ào, không nhiều lời yêu thương sáo rỗng, mà ẩn mình trong những bữa cơm đạm bạc, trong ánh mắt lo lắng của cha mẹ mỗi khi con trẻ đi xa, trong sự cứng rắn nhưng ấm áp của một người anh sẵn sàng gánh vác mọi khó khăn thay em. Đó là thứ tình cảm không cần thể hiện bằng ngôn từ, nhưng đủ sức níu giữ một con người trước những cám dỗ của cuộc đời.
Và rồi, tình bạn trong Một Thời Ta Đã Yêu cũng không kém phần đáng trân trọng. Đó là những người bạn cùng sẻ chia nỗi buồn, cùng cười đùa những lúc vui, cùng nhau vượt qua những lần vấp ngã đầu đời. Tình bạn trong phim không hoàn hảo, đôi khi còn xảy ra hiểu lầm, cãi vã, nhưng chính những khuyết điểm ấy lại làm nên sự chân thật. Nó cho thấy rằng, để duy trì một mối quan hệ, con người ta cần học cách bao dung và thấu hiểu.
Điểm nhấn của bộ phim chính là ở chỗ nó không né tránh những mất mát, những đổ vỡ, những khoảnh khắc khiến trái tim tưởng chừng không thể hàn gắn. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, nhân vật chính mới thực sự trưởng thành. Anh học được rằng, yêu thương không chỉ là nhận lại, mà còn là cho đi, là chấp nhận sự khác biệt, là biết cách buông tay khi cần.
Một Thời Ta Đã Yêu không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là câu chuyện của một thế hệ - những người trẻ đang loay hoay tìm đường giữa những cảm xúc hỗn độn, giữa khao khát được yêu và nỗi sợ bị tổn thương. Nó khiến người xem phải nhìn lại chính mình, phải tự hỏi: liệu ta đã từng yêu như thế, đã từng hi sinh thầm lặng như thế, đã từng trân trọng những điều giản dị đến thế chưa?
Và có lẽ, chính nhờ sự chân thật ấy, bộ phim đã chạm đến trái tim của nhiều khán giả, khiến họ không chỉ nhớ về một thời thanh xuân đã qua, mà còn nhớ về cách mà họ đã yêu, đã sống và đã trưởng thành.