Trong bảy ngày ảo giác ấy, ngôi làng không tên lặng lẽ tan biến giữa những cánh đồng Mùa Gặt nặng trĩu hạt, nơi thời gian và địa điểm chỉ là những vệt mờ ảo trên bản đồ ký ức. Ban đầu, chỉ là những cơn gió lạ mang theo mùi đất ẩm quyện với hương lúa chín, khiến dân làng thấy bóng dáng người xưa lảng vảng bên bờ ao. Rồi đến ngày thứ ba, bầu trời đổ màu tím tái, trẻ con cười khúc khích với những bóng ma vô hình, đàn ông tỉnh giấc giữa đêm với bàn tay đầy máu không nguồn gốc. Phụ nữ thì hát ru bằng thứ ngôn ngữ quên lãng, lời ca vang vọng qua những thửa ruộng Mùa Gặt đang thì con gái. Ngày thứ năm, sông cạn, cá nổi trắng bụng, và mọi lối ra đều dẫn về chính trung tâm làng. Đến ngày cuối, chỉ còn tiếng gió hú qua những ngôi nhà trống rỗng, cánh đồng Mùa Gặt vẫn vàng rực dưới nắng, nhưng không một bóng người. Ngôi làng biến mất, để lại vệt khói mỏng manh bay lên trời, như lời thì thầm cuối cùng của Mùa Gặt.