Chuyện "Mượn Dung Nhan" bước đầu như một cuốn phim kinh dị tâm lý, Kiều Tiểu Mễ bất tỉnh sau một hỏa hoạn, tỉnh dậy trong chính đám tang của chính gia đình mình, với ký ức trống rỗng tan nát như tro bụi. Vô cùng bất hạnh, ngay trong khoảnh khắc đau thương nhất ấy, người anh trai duy nhất còn lại, Kiều Chí Uy, không phải là điểm tựa mà lại là kẻ gây họa. Ánh mắt anh ta lạnh lùng như băng, giọng điệu đầy sự chế giễu và khinh miệt, khiến Tiểu Mễ – vốn đã bơ vơ, yếu đuối vì mất trí nhớ – như bị đẩy xuống vực sâu tuyệt vọng. Lời lẽ tổn thương nhắm vào cô được anh ta gieo rắc ngay trước linh ảnh người đã khuất, như thể muốn chà đạp lên xương máu của chính em gái mình. Thế rồi, giữa không khí tang tóc đó, một bóng người quen thuộc, một người tưởng đã bị "Mượn Dung Nhan" nhấn chìm trong quá khứ mất tích ba năm, bất ngờ xuất hiện. Tần Dữ, chồng sắp cưới của Tiểu Mễ, người biến mất bí ẩn như hơi nước vào ngày cưới, đứng đó. Sự xuất hiện của anh ta, dù hiển nhiên bất ngờ, lại như một lối thoát duy nhất trong đêm u ám đó. Giọng nói trầm ấm, ánh mắt kiên định của Tần Dữ chạm vào Tiểu Mễ, không chỉ đẩy lùi được cái ác ý của Chí Uy ngay lập tức mà còn như một tia nắng le lói, đánh thức những mảnh ký ức rời rạc đang mơ hồ nơi sâu tâm trí cô. Cảm giác an toàn lạ kỳ, dù dựa trên quá khứ đáng ngờ, là thứ cô khao khát lúc bấy giờ. Và nhờ sự "Mượn Dung Nhan" ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính của Tần Dữ, Tiểu Mễ dần bám được vào những sợi dây ký ức đứt gãy. Những hình ảnh rạng lửa, tiếng hét kinh hoàng, mùi khói gắt cay cồn tấn công về. Hỏa hoạn kinh hoàng năm xưa – nguyên nhân cướp đi ký ức của cô và cũng là khởi đầu cho sự mất tích của Tần Dữ – bắt đầu hé lộ manh nối. Những mảnh ghép hỗn độn ấy cho thấy có điều gì đó đen tối hơn một tai nạn đơn thuần. Thế nhưng, đằng sau "Mượn Dung Nhan" đầy ẩn ý của Tần Dữ, một sự thật tàn khốc hơn còn chờ đợi. Kiều Chí Uy, người anh trai ác nghiệt kia, không chỉ là kẻ bắt nạt, mà còn là kiến trúc sư chính của mọi bi kịch. Tần Dữ xuất hiện, cách anh "Mượn Dung Nhan" giải vây cho Tiểu Mễ, việc anh giúp cô hồi tưởng lại tai nạn… tất cả chỉ là một âm mưu được lên kế hoạch cẩn mật bởi Chí Uy. Mục đích? Có lẽ để gieo rắc sự hỗn loạn, phá hủy tâm hồn Tiểu Mễ từ bên trong, hoặc đơn giản là để cô sống trong dằn vặt khi nhận ra rằng cả vẻ ngoài hiền lành lẫn những hồi ức được tái hiện đều là giả dối. "Mượn Dung Nhan" trở thành một thứ công cụ độc địa trong tay anh ta. Khi những lời nói dối bắt đầu sụp đổ, khi lớp mặt nạ "Mượn Dung Nhan" bị cởi bỏ, đau đớn không chỉ đến từ sự phản bội. Tình yêu – thứ tình cảm kỳ diệu, bén rễ giữa hỗn loạn và sự an toàn giả tạo mà Tần Dữ ban đầu mang lại – giờ đây đứng trước một lựa chọn đầy nghịch ngội. Nó giống như một bông hoa mọc lên giữa bùn lầy, đầy sức sống nhưng đồng thời cũng bị ô uế bởi chính nguồn gốc nó nảy nở. Liệu tình yêu chân thật có thể tồn tại khi nó được nuôi dưỡng bởi sự lừa dối, bởi "Mượn Dung Nhan" đầy âm mưu? Hay đây chỉ là một cảm nhận nhất thời, một cơn sốt sinh ra từ chỗ chớp lấy "Mượn Dung Nhan" như cái phao cứu duy nhất giữa dòng nước lạnh lẽo? Sự thật trần trụi đâm vào ngực Tiểu Mễ: Tình yêu và sự phản bội giờ đây đan xen như hai mặt của một đồng xu, cô đứng trước ngã ba đường đau đớn nhất, định mệnh của câu chuyện "Mượn Dung Nhan" vẫn đang ngổn ngang.