Phayu cứ tưởng mình sẽ sống được. Ngày mưa ấy, May ôm chiếc vali rời đi, để lại hắn trong căn hộ trống trải với lời thề như dao cứa: "Mình sẽ biến anh thành kẻ khát tình đến chết, nếu không tìm được thứ em giấu ở Nhật." Đêm nào hắn cũng bật dậy, giữa mồ hôi lạnh và hình ảnh May hiện ra như bóng ma. Từng cuộc tình mới chỉ khiến hắn thêm trống rỗng. Những người đàn bà chạm vào hắn rồi lại lùi bước, run rẩy thì thào: "Ngực anh… sao lạnh như băng?" Có kẻ còn nhìn hắn bằng ánh mắt sợ hãi: "Có bàn tay ai đang siết cổ tôi mỗi lúc anh hôn…" Mãi đến khi lá thư từ Kawagoe—thành phố cổ kính ngập trầm tích Edo—gửi đến, hắn mới hiểu lời nguyền MuTeluv: Love Lock mà May đã gieo xuống. Lão chủ quán trọ người Nhật, giọng khàn đặc khói thuốc, nói qua điện thoại: "Cô ấy dâng Ema ở đền Hikawa. Tấm bảng ước nguyện khắc dòng chữ chết người: 'Hãy khiến Phayu yêu em mãi mãi'." Phayu đáp chuyến bay đầu tiên đến Tokyo, lần theo con đường gạch đỏ dẫn vào Kawagoe. Nhưng thành phố này chẳng ưu ái hắn. Một chiều mưa phùn, tiếng máy xe gầm rú từ ngõ hẹp xông thẳng vào hắn. Satsuki—người phụ nữ Nhật Bản mặt đỏ bừng vì xấu hổ—vùng vẫy dưới gầm xe, lập bập xin lỗi bằng thứ tiếng Anh đứt gãy: "Tôi… vận đen đeo bám từ nhỏ! Đã trốn vào Kawagoe rồi mà vẫn gây họa!" Chẳng hiểu sao, Satsuki lại biết rõ về những tấm Ema bị lãng quên. "Lời nguyền MuTeluv không đơn giản đâu," cô lẩm bẩm khi dẫn Phayu qua những ngôi đền âm u, "Người viết ước nguyện phải tự tay hủy Ema. Nhưng tấm bảng của May… bị mất tích." Họ lần theo manh mối từ đền Hikawa tới chùa Kitain, nơi hàng ngàn tấm Ema treo lủng lẳng như oan hồn. Satsuki chợt kéo tay Phayu khi thấy một góc bảng gỗ mục: "Chữ ký của May! Nhưng… dòng chữ đã thay đổi!" Tấm Ema nứt vụn, nhưng câu chữ thì mới tinh: "Hãy khiến Phayu yêu người thay thế em." Phayu chưa kịp hiểu, thì Satsuki đã ngã quỵ, tay ôm ngực. Một vệt đỏ loang ra từ túi áo cô—tấm Ema nhỏ mà cô luôn giấu kín, khắc nguệch ngoạc dòng chữ: "Ước gì được yêu như cách Phayu nhớ May." Lời nguyền MuTeluv đã tự chọn nạn nhân mới. Và Kawagoe—thành phố của những bí mật không chôn giấu nổi—đang mỉm cười.